HỒ CHÍ MINH HUYỀN THOẠI VÀ MẶT NẠ

HỒ CHÍ MINH HUYỀN THOẠI VÀ MẶT NẠ

http://giahoithutrang.blogspot.com/2012/06/ho-chi-minh.html

Saturday, 3 August 2013

TÀI LIỆU TRƯƠNG TẤN SANG ĐI MỸ V


TÀI LIỆU TRƯƠNG TẤN SANG ĐI MỸ V

 BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 273



66. Quan hệ Việt-Mỹ-Trung nhân chuyến thăm Hoa Kỳ của ông Trương Tấn Sang

 Ngoại trưởng Mỹ John Kerry giới thiệu Chủ tịch Trương Tấn Sang của Việt Nam với Mỹ Đại diện Thương mại Hoa Kỳ Mike Froman (phải) tại Bộ Ngoại giao ở Washington, ngày 24/7/2013.
Ngoại trưởng Mỹ John Kerry giới thiệu Chủ tịch Trương Tấn Sang của Việt Nam với Mỹ Đại diện Thương mại Hoa Kỳ Mike Froman (phải) tại Bộ Ngoại giao ở Washington, ngày 24/7/2013.
25.07.2013 Tăng cường quan hệ đối tác Việt-Mỹ và vấn đề an ninh Biển Đông nằm trong số các trọng tâm hàng đầu của cuộc gặp thượng đỉnh giữa Chủ tịch Trương Tấn Sang với Tổng thống Barack Obama tại Tòa Bạch Ốc ngày 25/7/2013.

Chuyến thăm Hoa Kỳ lần này của ông Sang có ý nghĩa thế nào trong mối quan hệ Việt-Mỹ-Trung? Giữa chính sách bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông, tình hình nhân quyền xuống cấp của Việt Nam và chính sách chuyển trọng tâm sang Châu Á của Hoa Kỳ, mối quan hệ tay ba này sẽ đi về đâu?

Trà Mi của VOA Việt ngữ có cuộc trao đổi với Phó Giáo sư - Tiến sĩ Alexander Vuving (Vũ Hồng Lâm), chuyên gia phân tích về an ninh Châu Á, Trung Quốc, Việt Nam, các vấn đề Đông Nam Á và Biển Đông thuộc Trung Tâm Nghiên cứu An ninh Châu Á - Thái Bình Dương.
 http://www.voatiengviet.com/content/quan-he-viet-my-trung-nhan-chuyen-di-my-cua-chu-tich-vietnam-truong-tan-sang/1709600.html
 

67.Việt Nam có thể nào phớt lờ những khuyến cáo của Mỹ chăng?

CỠ CHỮ

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế

Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế được đề nghị cho giải thưởng Nobel Hòa Bình 2013 bởi một nhóm Dân Biểu và Thượng Nghĩ Mỹ và Canada. Ông là một y sĩ và là người đứng đầu Cao Trào Nhân Bản Việt Nam. Ông đã bị tù tổng cộng 20 năm trong các nhà tù ở Việt Nam vì tranh đấu cho những điều mà ông tin tưởng
 
 68. Hoài Hương. Chương trình nghị sự cho cuộc họp Obama-Trương Tấn Sang

Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang kêu gọi Mỹ chấm dứt lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Hà Nội trước thềm cuộc hội kiến với Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama.

Hãng tin AP hôm nay trích lời ông Trương Tấn Sang nói rằng “đã đến lúc phải bình thường hóa toàn diện các quan hệ song phương trong tất cả mọi lĩnh vực”.

Hãng tin AP tường thuật rằng lời bình luận của Chủ tịch nước Việt Nam đã được gửi cho hãng tin này qua email, để trả lời một câu hỏi về lệnh cấm bán vũ khí cho Việt Nam của Mỹ.

Hoa Kỳ đang tìm cách thắt chặt các quan hệ kinh tế và an ninh với Việt Nam, tuy nhiên cùng lúc, muốn thấy Đảng Cộng Sản Việt Nam trả tự do cho các nhân vật bất đồng và cho phép người dân được quyền tự do chính trị, và tự do tôn giáo.

Hãng tin AP tường thuật rằng Chủ tịch Trương Tấn Sang còn nói thêm rằng hãy còn một số khác biệt quan điểm giữa Washington và Hà nội về vấn đề nhân quyền nhưng điều đó là chuyện “bình thường.”

Trong khi đó, chuyến công du của Chủ tịch nước Việt Nam sang thăm Hoa Kỳ đã khiến thế giới tập trung vào thành tích nhân quyền của Việt Nam.

Hãng tin Reuters hôm qua dẫn lời ông John Sifton, giám đốc phân bộ Á Châu của Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch, nói rằng nếu chỉ trích chính quyền Việt Nam bị coi là một tội có thể bị xử phạt, thì cá nhân Tổng Thống Obama phải tỏ thái độ đoàn kết với các nhân vật bất đồng bằng cách “phạm tội lỗi ấy.”

Human Rights Watch nói chiến dịch đàn áp quyền tự do ngôn luận được tăng cường tại Việt Nam trong thời gian qua, phải là một đề tài được đặt cao trong nghị trình cuộc gặp cấp cao giữa hai nhà lãnh đạo Việt-Mỹ.

Chủ tịch nước Việt Nam tiền nhiệm, ông Nguyễn Minh Triết đã đi thăm Washington vào tháng 6 năm 2007, và Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đến Washington vào tháng 6 năm 2008. Từ các chuyến đi thăm đó tới nay, ngày càng có nhiều nhân vật bất đồng, blogger và lãnh đạo tôn giáo bị tống giam ở Việt Nam.

Bản tin của Reuters viết rằng theo Bộ Luật Hình sự khắc nghiệt của Việt Nam, nhà chức trách thường xuyên bắt bớ các nhân vật bất đồng về những cáo trạng như  “tuyên truyền ” và “âm mưu lật đổ nhà nước nhân dân”, “phá hoại tình đoàn kết của nhà nước” và “lạm dụng các quyền tự do dân chủ để phương hại tới lợi ích của nhà nước và nhân dân.”

Bản tin nói rằng các nhân vật bất đồng thường xuyên bị giam cầm và không được tiếp xúc với bên ngoài trong thời gian dài, nhiều người không được phép gặp luật sư, hoặc cấm người nhà đến thăm, họ thường bị tra tấn hoặc chịu những hình thức ngược đãi khác, bị truy tố tại những tòa án do nhà nước kiểm soát, và ngày càng chịu những bản án khắc nghiệt kéo dài nhiều năm.

Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch kêu gọi chính phủ của Tổng Thống Obama hãy công khai nêu lên các trường hợp cá biệt, như trường hợp Luật sư Cù Huy Hà Vũ, blogger Điếu Cày, tức nhà báo tự do Nguyễn văn Hải, và trường hợp Luật sư Lê Quốc Quân, đang chờ bị truy tố về những cáo buộc về tội trốn thuế, mà Human Rights Watch cho là có tính cách ngụy tạo.

Giới phân tích nói giữa lúc Việt Nam đang lưỡng lự giữa một bên là Trung Quốc, siêu cường đang nổi lên, và một đàng là Hoa Kỳ, siêu cường đang nắm vị thế số 1 hiện nay, liệu chiến dịch đòi chính phủ Mỹ tăng sức ép đối với Hà Nội có nguy cơ đẩy Việt Nam vào vòng tay Trung Quốc? Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, Giám đốc Điều hành BPSOS nói:

“Lập luận đó không đứng vững đâu. Lý do thứ nhất là cuộc vận động cho nhân quyền ở hải ngoại không có ý là không muốn Việt Nam tham gia vào thương ước Đối tác Xuyên Thái bình dương (TPP), không muốn cho Việt Nam hợp tác chặt chẽ hơn với Hoa Kỳ, mà chỉ muốn đặt điều kiện về vấn đề nhân quyền. Lý do thứ hai, nếu Việt Nam gia nhập luôn phía của Trung Quốc để trở thành một quốc gia lệ thuộc, thì cái đó là một hành động tự sát, bởi vì cái chính danh của chế độ cộng sản hiện nay ở Việt Nam chỉ còn có một cái thôi, đó là họ luôn luôn giương cao ngọn cờ nói rằng chúng tôi là người giành được độc lập cho Việt Nam, mà bây giờ bán cái độc lập ấy đi để duy trì Đảng Cộng Sản thì cái chính danh từ trước tới giờ không còn gì nữa hết. Cuộc vận động của chúng tôi là muốn làm sao để họ dân chủ hóa, chọn một thái độ rõ ràng. Nếu như Việt Nam vẫn độc tài theo chế độ cộng sản thì không bao giờ thoát khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc. Chỉ có thể thoát khỏi được và thực sự đứng chung hàng ngũ của Hoa Kỳ nếu như họ tôn trọng nhân quyền và từng bước một dân chủ hóa mà thôi.”

Phát động chiến dịch đòi nhà lãnh đạo Mỹ yêu cầu Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang sửa đổi luật pháp, hủy bỏ điều 79 và điều 88 của Bộ Luật Hình sự, đòi Việt Nam cải thiện nhân quyền, có phải là một hành động can thiệp vào nội tình Việt Nam?

Cô Trang Huỳnh, đại diện Đảng Việt Tân ở Washington:

“Việt Nam đã ký vào nhiều hiệp ước quốc tế và là thành viên của Liên Hiệp Quốc, và đây là một cái quyền của công dân Việt Nam theo tinh thần các điều khoản của Liên Hiệp Quốc. Đây là quyền của bất cứ một người dân nào trên thế giới đều có thể hưởng. Thành ra đối với tôi đây không phải là vấn đề nội bộ của Việt Nam không mà thôi, chưa nói đến việc người Việt khắp nơi, chính người dân trong nước cũng bày tỏ bất bình với hai điều luật này và họ đã vận động dân biểu Ed Royce lên tiếng về hai điều luật này.”

Hôm thứ Sáu, Dân biểu Ed Royce, Chủ tịch Ủy Ban Đối Ngoại Hạ Viện Hoa Kỳ, nói chuyến đi thăm Hoa Kỳ của ông Trương Tấn Sang là một cơ hội có một không hai để Tổng Thống Obama lên tiếng hậu thuẫn nguyện vọng của nhân dân Việt Nam mong muốn được hưởng các quyền tự do, và ông kêu gọi nhà lãnh đạo Mỹ tận dụng cơ hội này để bênh vực nhân quyền.

Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch nói rằng ngoài ra, Tổng Thống Obama cũng nên nêu lên trường hợp của Linh mục Nguyễn văn Lý, và một loạt các blogger và đấu tranh trẻ tuổi kể cả Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha, Đinh Nhật Uy, Nguyễn Hoàng Vi và Nguyễn Ngọc như Quỳnh, tức blogger Mẹ Nấm, là thành phần bị nhà cầm quyền Việt Nam nhắm tới vì đã phân phát tờ rơi chỉ trích chính phủ, hay tổ chức các buổi dã ngoại nhân quyền và phân phát các tài liệu liên quan tới bản Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế.

Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch kêu gọi Hoa Kỳ hãy hoãn lại các cuộc thương thuyết về quốc phòng và thương mại với Việt Nam, cho tới khi nào Hà nội chấm dứt chiến dịch đàn áp, và cam kết rút lại các điều khoản pháp lý, đặt ra ngoài vòng pháp luật các hoạt động của giới bất đồng.

Giám đốc Á Châu của Human Rights Watch, ông John  Sifton, nói rằng Chủ tịch nước Việt Nam không thể biện minh một cách công khai chiến dịch đàn áp của Hà nội, ông Sang nên sử dụng cơ hội gặp nhà lãnh đạo Mỹ để bác bỏ chính sách đàn áp đó.
 http://www.voatiengviet.com/content/chuong-trinh-nghi-su-cho-cuoc-hop-giua-hai-nha-lanh-dao-viet-my/1707484.html

69.Marianne Brown. Ðề tài đàm phán Việt-Mỹ: Thương mại, nhân quyền và Trung Quốc

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang sẽ trở thành nguyên thủ thứ nhì của Việt Nam đi thăm Tòa Bạch Ốc kể từ khi hai nước bình thường hóa quan hệ cách đây gần 20 năm.
CỠ CHỮ



70.
Nguyễn Thu Trâm. CHUYẾN MỸ DU CỦA TRƯƠNG TẤN SANG, THÊM MỘT TRÒ BỊP BỢM MỚI CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM
1


Từ ngày 24 đến ngày 26 tháng 7 vừa qua, chủ tịch nước Trương Tấn Sang thực hiện chuyến công du đến Hoa Kỳ, một cựu thù của cộng sản Việt Nam, mà theo các báo chí lề phải, thì đây là một chính sách lớn của đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam là nhằm “đưa quan hệ Việt-Mỹ lên một tầm cao mới”.

Ngay trong buổi gặp gỡ đầu tiên khi vừa đặt chân đến Hoa Kỳ với Ngoại trưởng Hoa Kỳ, ông John Kerry đã nhỡ Trương Tấn Sang rằng:

“Trong khi chúng ta nhìn về tương lai mối quan hệ Hoa Kỳ – Việt Nam, chúng ta nên nhớ rằng sự bình thường hóa quan hệ đã không thể thành hình nếu không có các cuộc thảo luận thành thật, ngay thẳng giữa Hoa Thịnh Đốn và Hà Nội, ngay cả những vấn đề nhạy cảm như nhân quyền.”


Bởi không riêng gì Hoa Kỳ mà cả thế giới đều nhận thấy rằng tình trạng nhân quyền ở Việt Nam ngày càng trở nên tồi tệ hơn, cho dù trong mỗi cuộc đàm phán với Hoa Kỳ, và với thế giới tự do, để Việt Nam được từng bước hội nhập vào thế giới tự do, vào cộng đồng quốc tế, thì vấn đề cải thiện nhân quyền tại Việt Nam luôn luôn là một điểm mấu chốt hàng đầu trong chương trình nghị sự.Tuy vậy, cho đến nay, tình trạng đàn áp dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam không những không được cải thiện mà còn thụt lùi một cách đáng ngại, đến nỗi một viên chức ngoại giao Hoa Kỳ đã từng phải kêu lên rằng “đối thoại nhân quyền với Hà Nội như đối thoại giữa hai người điếc”.

Trương Tấn Sang, một tên cộng nô xão ngôn, vẫn luận điệu cũ mèm đầy dối trá và bịp bợm của những tên nô lệ tự nguyện giặc Tàu, bởi cộng sản Việt Nam vốn vẫn coi sự tồn tại của đảng cộng sản là hệ trọng trọng hơn là nới lỏng nhân quyền và đưa đất nước tiến đến dân chủ thật sự, đã ngoa ngoắt rằng:

“Hai nước chúng ta vẫn tiếp tục duy trì đối thoại về các vấn đề cùng quan tâm trongđó có nhân quyền. Qua đối thoại, chúng ta đạt được sự hiểu biết nhau hơn, đặc biệt về các tiếp cận riêng của mỗi nước và hoàn cảnh lịch sử, văn hóa khác biệt. Việt Nam đã nỗ lực không ngừng để bảo vệ và cổ võ nhân quyền, nhờ vậy mà người dân được hưởng những thành quả tốt đẹp nhất của tiến trình cải cách hiện cònđang diễn tiến”. (Sic)

Không còn sự trơ tráo nào hơn cả trong lời nói và hành động, bởi trong chuyến Mỹdu để cầu lụy này, ông Trương Tấn Sang cho hay tháp tùng ông còn có một số chức sắc tôn giáo, gồm một linh mục quốc doanh, một hòa thượng hổ mang và hai mục sư cú diều, tất cả đều sản sàng uốn lưỡi để làm chứng vềnhững thành tích nhân quyền mà cộng sản Việt Nam đã đạt được, nhất là trong lĩnh vực tự do tôn giáo, tín ngưỡng, và tất cả các chức sắc tôn giáo cũng nô lệtự nguyện này cũng sẽ sẵn sàng giải thích cho những người Mỹ quan tâm về các vấnđề liên quan đến tôn giáo, để giúp họ 
“hiểu hơn tình hình tự do, dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam, một cách chính thống, riếng nói đối lập, rằng Việt Nam chưa bao giờ đàn áp tôn giáo, đàn áp dân chủ hay đàn áp những tiếng nói đối lập, rằng ở Việt Nam không hề có tù nhân chính trị hay tù nhân lương tâm luận điệu tuyên truyền của các thế lực thù địch của nước ngoài, cũng như những thành phần bất đồng chính kiến phản động từ trong nước”. (sic)

Thật là trơ tráo hết chổ nói! Thật không còn sự vô liêm sỷnào sánh bằng! Bởi ngay khi chủ tịch Trương Tấn Sang rời Việt Nam đi Mỹ để cầu lụy Tổng Thống Obama cho Việt Nam được tham gia Hiệp Định Xuyên Thái Bình Dương– Trans-Pacific Partnership (TPP) thì Điếu Cày Nguễn Văn Hải, một nhà bất đồng chính kiến, một tù nhân lương tâm của Việt Nam, với bản án 12 năm, đang tuyệt thực đến ngày thứ 30, tại một nhà tù nhỏ: Trại Giam Số 6 trực thuộc tổng cục V 26 – Bộ Công An, để phản đối chính sách ngược đãi tù nhân chính trị của đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam cũng như của cơ quan an ninh Việt Nam.

Hành động Trương Tấn Sang mang theo 4 chức sắc tôn giáo quốc doanh có nói lên được điều gì không, khi chỉ trong 6 tháng đầu năm 2013 này thôi, nhà cầm quyền CSVN đã mở ra hàng chục phiên tòa để xét xử những người yêu nước và đã tuyên phạt hàng trăm năm tù cho những người nặng lòng với vận mệnh của non sống đất nước.

Trương Tấn Sang có tự nhận thấy bản thân đã quá ngoa ngôn không khi dám lu loa rằng “Việt Nam đã nỗ lực không ngừng để bảo vệ và cổ võ nhân quyền, nhờ vậy mà người dânđược hưởng những thành quả tốt đẹp nhất của tiến trình cải cách hiện còn đang diễn tiến”? Bởi đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam đã nổ lực không ngừng để bảo vệ và cổ võ cho nhân quyền để đến nỗi lực lượng công an nhân dân được đảng và chính phủ ủy thác cho cái trọng trách là “thanh gươm bảo vệ chế độ” để mọi công an viên đều được miễn trừ tội sát nhân, để mọi công an nhân dân đều được quyền bắn giết dân lành, tra tấn đến chết những ai bịgọi là nghi can, bị đưa vào các trại tạm giam để điều tra, thẩm vấn…


Trương Tấn Sang có tự nhận thấy bản thân đã quá vô liêm sỷkhông khi dám nói trước công luận rằng “Việt Nam đã nỗ lực không ngừng để bảo vệ và cổ võ nhân quyền, nhờ vậy mà người dân được hưởng những thành quả tốt đẹp nhất của tiến trình cải cách hiện còn đang diễn tiến”? khi các chức sắc tôn giáo, các nhân sỹ trí thức nặng lòng với vận mệnh của dân tộc, của quốc gia và tới lãnh thổ, lãnh hải của tổ quốc luôn bị xem là thành phần phản động,đe dọa đến sự tồn vong của chế độ cộng sản, khi một Đại Lão Hòa Thượng Thích QuảngĐộ vẫn phải tiếp tục chịu cảnh tù đày không án suốt đời tại gia, khi những Nguyễn Hữu Cầu, Lê Văn Tính, Nguyễn Văn Lía, Trần Hoài Ân, Mai Thị Dung, Nguyễn Văn Lý, Cù Huy Hà Vũ, Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Tư, Tạ Phong Tần, Hồ Thị Bích Khương… vẫn đang chịu cảnh tù đày lao lý, thậm chí còn bị biệt giam, chỉ vì dám yêu nước thương nòi, dám bày tỏ khát vọng về một quê hương Việt Nam tiến cường?

Trương Tấn Sang có tự nhận ra là bản thân là một tên đại bịp bợm, điêu toa không, khi dám tru tréo với chính khách Hoa Kỳ rằng “Việt Nam đã nỗ lực không ngừng để bảo vệ và cổ võ nhân quyền, nhờ vậy mà người dânđược hưởng những thành quả tốt đẹp nhất của tiến trình cải cách hiện còn đang diễn tiến”? khi những thanh niên, sinh viên Phương Uyên, Nguyên Kha, Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Tiến Trung Paulus Lê Anh Sơn, Nguyễn Tiến Trung… chỉ vì có nhiệt tâm với tiền đồ của dân tộc và sự tồn vong của nòi giống Rồng Tiên mà đã phải bị lao lý tùđày với những bản án vô cùng hà khắc?

Lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam có cảm thấy xấu hổ không khi một đòng sự của mình là Trương Tấn Sang dám trắng trợn lừa mị cả Tổng thống Hoa Kỳ rằng “Việt Nam đã nỗ lực không ngừng để bảo vệ và cổ võ nhân quyền, nhờ vậy mà người dânđược hưởng những thành quả tốt đẹp nhất của tiến trình cải cách hiện còn đang diễn tiến” trong khi một Trương Duy Nhất, một Phạm Viết Đào vừa bị bắt giam chỉ vì những nhân sỹ này có tiếng nói khác với tiếng nói của đảng và dám nói lên những sự thật về các chính sách bán nước hại dân của nhà cầm quyền mà đảng và nhà nước luôn tìm mọi cách để bưng bít?

“Nỗlực không ngừng để bảo vệ và cổ võ nhân quyền” sao lại cấm đoán tất cả các tổ chức xã hội dân sự về chính trị không phải là ngoại vi của đảng cộng sản? “Nỗ lực không ngừng để bảo vệ và cổ võ nhân quyền” sao lại tống giam vào ngục tất cả những ai dám có tiếng nói khác với tiếng nói của đảng và của giới cầm quyền để đến nỗi cảdân tộc đang phải câm nín, phải nhược hèn, phải cúi đầu làm kiếp nô lệ cho những kẻ vốn đã là những tên nô lệ của chủ nghĩa cộng sản? “Nỗlực không ngừng để bảo vệ và cổ võ nhân quyền” sao lại bao cấp cả lối tư duy, cả cách suy nghĩ của con người để đến nỗi phần lớn thân hào, nhân sỹ, trí thức, vốn là nguyên khí của quốc gia, cũng trở nên nhu nhược, đớn hèn, cúi lòn vì cái sổ hưu mà phải uốn lưỡi cú diều để nói những điều giả dối, điêu toa theo lối tuyên truyền của đảng cộng sản và phải chịu sống kiếp tôi đòi cho những kẻ cường quyền thiếu học?

Có bao giờ những nhà lãnh đạo của cộng sản Việt Nam nhìn ra thế giới, nhìn sang các nước láng giềng, để nhìn thấy sự phát triển dân trí và xã hội của họ mà lấy làm hổ thẹn cho bản thân và cho chế độ dương quyền? Sao lại chỉ biết đi van lạy, cầu xin người khác cho mình được trở thành thành viên của tổ chức quốc tế này hay của hiệp ước nọ mà không chịu hiểu rằng đảng và nhà cầm quyền CSVN chỉ cần biết tôn trọng nhân quyền, dân quyền, biết cải tổ triệt để nền tự do, dân chủvà thực hành dân chủ tự do trong điều hành đất nước và phải biết rằng

“Thiên chi sinh dân, phi vi quân giã; thiên chi lập quân, dĩ vi dân giã“. Nghĩa là “Trời sinh ra dân, chẳng phải vì vua; nhưng Trời lập ra vua ấy là vì dân”để chấm dứt ngay cái chính sách độc tài đảng trị, mà trao quyền điều hành đất nước cho một chính phủ dân chủ, đa nguyên thực sự của dân, do dân và vì dân thì các thế giới loài người sẽ kính trọng dân tộc Việt và chính phủ Việt Nam mà sẽcầu mời Việt Nam đứng vào các tổ chức quốc tế, các hiệp hội quốc tế, mà không cần phải cử một nguyên thủ quốc gia đi lạy lục, cầu lụy van xin bất cứ một ai cả.

Muốn vậy, những người cộng sản Việt Nam hãy mạnh dạn thoát ly khỏi chủ nghĩa cộng sản vốn được xây dựng bằng bạo lực và dối trá, bịp bợm, để tự khôi phục cho mình cái nhân cách, sự liêm sỹ và lòng tự trọng tối thiều của một con người thì thôi, thì quý vị sẽ không còn ô nhục như từ trướcđến nay nữa.

Xin xem đây là tâm huyết của một con dân Đất Việt, cũng nặng lòng với tiền đồ của dân tộc và sự tồn vong của giống nòi mà lao tâm khổ tứ viết lên những lời này gởi đến các lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam, vớiước mong quý vị sẽ hồi tâm mà đặt quyền lợi của dân tộc, của Tổ quốc Việt Nam lên trên quyền lợi của giai cấp và của cá nhân quý vị.

Mong lắm thay!
Nguyễn Thu Trâm
 http://baotoquoc.com/2013/08/04/chuyen-my-du-cua-truong-tan-sang-them-mot-tro-bip-bom-moi-cua-dang-cong-san-viet-nam/
 
71.Việc xẩy ra sau tại Mỹ ngay sau Trương Tấn Sang trở về
Sau chuyến đi gặp người đồng nhiệm là Tổng Thống B. Obama của ông Trương tấn Sang chủ tịch nước CSVN thì những diễn tiến mới đây cho thấy đảng đã thất vọng trước sự đón tiếp lạnh nhạt của cường quốc dân chủ đứng đầu thế giới. Và đã bán mình cho kẻ thù truyền kiếp qua phát ngôn của tướng Nguyễn Chí Vịnh trong dịp kỷ niệm 86 năm thành lập QĐNDTQ (!)

Nhưng những quốc gia khác thì lại chọn cho mình một đường lối cứng rắn thay vì nhu nhược như đảng CSVN.
Phi luật Tân đã không ngừng phát triển quốc phòng trong đó mua các khí tài quân sự của Mỹ và quân đội đã sẳn sang bảo vệ biển đảo ngoài ra họ còn nhận được số tiền viện trợ quân sự tăng từ 30 đến 50 triệu USD từ chính phủ Mỹ.
Còn tại Nhật hôm nay giới truyền thông loan tin Mỹ sẽ can thiệp quân sự nếu TQ cố tình dùng vũ lực lấn chiếm quần đảo Senkaku. 

Đó là sự hậu thuẫn mạnh mẽ trên tinh thần hiệp ước đồng minh chứ thật ra nếu TQ hung hăng thì hải quân của họ sẽ tan nát với các hạm đội hiện đại nhất thế giới của Nhật và cũng đừng quên trong quá khứ TQ đã bị nước Nhật thôn tính nhiều năm liền!
Sau chuyến công du của Trương tấn Sang ngày hôm nay Hạ nghị viện Mỹ đã thông qua dự luật nhân quyền VN trước những vi phạm trầm trọng về quyền con người mà những người cầm quyền VN đã đặt bút ký trước LHQ!
WASHINGTON, DC (NV) – Hạ Viện Hoa Kỳ vừa thông qua Dự Luật Nhân Quyền Việt Nam 2013, HR 1897, vào lúc 7 giờ 45 phút tối (giờ miền Đông) Thứ Tư, 31 Tháng Bảy, theo trang web cơ quan lập pháp liên bang. 

HR 1897 buộc Hoa Kỳ không được viện trợ không liên quan đến nhân đạo cho Việt Nam vượt qua mức của năm 2012, cho tới khi hành pháp Mỹ xác nhận với lập pháp rằng Hà Nội có tiến bộ mạnh mẽ trong việc tôn trọng tự do chính trị, thông tin và tôn giáo, quyền của người thiểu số, bảo đảm người dân được tiếp cận các chương trình tị nạn của Mỹ, có hành động ngăn chặn nạn buôn người, và trả tự do cho tù nhân chính trị.

Tác giả dự luật là Dân Biểu Chris Smith (Cộng Hòa-New Jersey).

Các dân biểu bảo trợ HR 1897 gồm Zoe Lofgren, Alan Lowenthal, Ed Royce, Frank Wolf, Gerald Connolly, Mark Meadows, Ted Poe, Brad Sherman, Steve Stockman, Cathy McMorris Rodgers, Dana Rohrabacher, Ileana Ros-Lehtinen, David Cicilline, Sheila Jackson Lee, Loretta Sanchez, và James “Jim” Moran’ 

Như vậy dự luật đã thông qua tại Hạ viện và sẽ được đệ trình lên Thượng nghị viện trong thời gian sắp tới trước khi Tổng Thống B. Obama thông qua.
Trong quá khứ Hạ viện Hoa Kỳ đã từng có những dự luật kêu gọi chính phủ Mỹ xem xét về nhân quyền VN nhưng đều bị ách tại Thượng viện, nhưng lần này xác suất được thông qua là có thể.
Với dự luật này thì VN sẽ gặp khó khăn trong nhiều vấn đề:
- Những chương trình viện trợ nhân đạo cho VN sẽ bị ách lại và nếu có kinh phí sẽ không cao hơn năm 2012.
- Vũ khí, quân cụ sẽ không được mua.
- Những lĩnh vực khác về kinh tế đặc biệt hàng rào thuế quan của thị trường Mỹ sẽ xiết chặt các mặt hàng xuất khẩu của VN vào một thị trường lớn nhất.
- Lời hứa sẽ xem xét cho VN gia nhập TPP vào cuối năm 2013 chắc rằng khó thực hiện.
Xem như cánh cửa Hoa Kỳ đang dần khép lại như gương mặt xã giao lạnh nhạt của Tổng Thống B. Obama khi tiếp chuyện cùng Trương Tấn Sang.

Thay vì chọn phương pháp cải cách pháp luật, mở rộng quyền Tự do Dân chủ cho người dân trong nước thì nhà cầm quyền VN đã tiếp tục đàn áp người dân có tổ chức mà cuộc biểu tình mới đây tại Nhà Thờ Đức Bà Sài Gòn là câu trả lời về quyền con người một cách rõ ràng nhất khi chỉ cách Lãnh sự quán Hoa Kỳ vài bước chân!
Đó cũng là câu trả lời của đảng dành cho chính phủ Hoa Kỳ và người dân trong nước được biết, nếu chiến tranh xảy ra thì quân đội VN sẽ bên cạnh tàu khựa đúng nghĩa chư hầu qua lời phát ngôn của nhược tướng Nguyễn chí Vịnh!
Và để tiếp tục cai trị nước Việt bằng một bè lũ hại dân hại nước, người CS đã chọn TQ làm quan thầy hậu thuẫn cho mình, một mâu thuẫn đầy nghịch lý khi chúng luôn xử ép nước VN!
Đổi lại những quyền lợi tận thu từ người dân sẽ giúp họ kéo dài cơn hấp hối với sự vinh thân phì gia trên đầu dân tộc!
Và Bộ trưởng ngoại giao Phạm bình Minh lại tiếp tục đóng vở tuồng nhạt nhẽo:
Xin gia nhập làm thành viên của Ủy ban Nhân quyền LHQ trong khi trong nước không xem trọng, xin gia nhập quân đội gìn giữ hòa bình LHQ trong khi chủ quyền bị xâm phạm nghiêm trọng nhưng cái quân đội VN vẫn im lặng thụ động chỉ còn biết còn tàu khựa còn mình thì ai mà đồng ý!

72. TỰ DO NGÔN LUẬN SỐ 176 NGÀY 1-8-2013
ĐI HAI TAY VỀ TAY KHÔNG

Chủ tịch nước CSVN Trương Tấn Sang vừa dẫn đoàn đại biểu cấp cao khoảng 200 người sang Hoa Kỳ, để tăng cường bang giao với chính phủ Mỹ. Tham dự đoàn đặc biệt có Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh, Bộ trưởng Công thương Vũ Huy Hoàng, Bộ trưởng Giáo dục và Đào tạo Phạm Vũ Luận, Bộ trưởng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn Cao Đức Phát, Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Công an Tô Lâm, Thứ trưởng Nội vụ kiêm Trưởng ban Tôn giáo Phạm Dũng, Chủ tịch Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam Vũ Tiến Lộc cùng 5 đại diện tôn giáo.

Khi đến một nước khác để thiết lập hay tăng cường bang giao, đại diện quốc gia thường đem theo một số thành tích về mặt chính trị, kinh tế, xã hội, nhân quyền…. cho dễ bề thương lượng và được đối tác nể trọng. Lấy ví dụ bà Aung San Suu Kyi, một thủ lãnh chính trị hàng đầu của Miến Điện. Khi đến thăm Tổng thống Mỹ hồi tháng 9 năm 2012, dù mới ra khỏi tù, nhưng bà đã mang theo mình nhiều
thành tích đáng nể: Giải Nobel Hòa bình (chưa kể

Giải Rafto, Giải Sakharov, Giải Jawharlal Nehru và Giải Simón Bolívar), 15 năm trời bị quản thúc tại gia vì đấu tranh cho dân chủ và nhất là dự án chính trị tương lai cho toàn dân Miến mà bà sắp thực hiện với Tổng thống Thein Sein.

Chính vì thế bà đã được Tổng thống Obama và dân chúng Hoa Kỳ tiếp đón rất trọng thể, được mời phát biểu trước các dân biểu nghị sĩ, tại đây bà đã được trao tặng Huy chương Vàng Quốc hội, vinh dự cao quý nhất mà cơ quan lập pháp Hoa Kỳ dành cho một nhân vật dân sự. Hiện nay chính phủ Mỹ đang dốc toàn lực hỗ trợ Miến Điện khôi phục nền kinh tế và nền dân chủ.

Dĩ nhiên dân Miến đã rất hãnh diện về vị nữ lãnh tụ này của họ. Người ta cũng nhớ lại chuyến viếng thăm Hoa Kỳ của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm tháng 5-1957 mà hãnh diện cho một nước Việt Nam Cộng Hoà son trẻ ngày ấy. Dù là nguyên thủ một nước nhỏ, chưa mấy tiếng tăm trên thế giới, nhưng nhờ có 2 thành tích đáng nể là định cư cho một triệu đồng bào miền Bắc chạy trốn chế độ Cộng sản và thực hiện cuộc cải cách điền địa đầy thành công tốt đẹp (chứ không đẫm máu như cuộc cải cách ruộng đất của ông Hồ), Tổng thống Diệm đã được chính Tổng thống Eisenhower đón tận chân cầu thang phi cơ với đầy đủ lễ nghi.

Trên đường về Toà Bạch ốc, hai vị đã được dân chúng thủ đô đứng chen nhau trên các đại lộ, trên các ban công nhà chọc trời tung hoa, vẫy cờ. Tổng thống Diệm còn được vinh dự đọc diễn văn tại Quốc hội Lưỡng viện Hoa Kỳ và sau đó nhận được sự viện trợ dồi dào của Mỹ để xây dựng đất nước an cư lạc nghiệp (điều mà lịch sử ngày càng công nhận).

Với đoàn đại biểu hùng hậu gồm nhiều quan chức to lớn thuộc nhiều bộ nói trên, Trương Tấn Sang đã đem qua Mỹ những thành tích nào? Trên phương diện kinh tế, phải chăng là sự vỡ nợ của của các tổng công ty, đại tập đoàn, sự xóa sổ của hàng trăm ngàn doanh nghiệp, sự rỗng túi của các ngân hàng, sự đóng băng của ngành địa ốc, sự điêu đứng cuộc sống của hàng chục triệu người dân?

Trên phương diện chính trị, thành tích đó phải chăng là sự đứng dậy đòi đất nhà của nông dân, đòi lương tiền của công nhân, đòi phản biện của các nhà trí thức, đòi dân chủ của các nhà đối kháng, đòi tự do của toàn dân hết thảy? Phải chăng là sự đàn áp ngày càng khốc liệt của bạo lực hành chánh và bạo lực vũ khí đối với giới đối kháng tố cáo tội ác chế độ, đối với giới tín đồ muốn tự do sống đức tin, đối với những công dân yêu nước chống quân xâm lược, đối với những tù nhân tuyệt thực để được tôn trọng quyền làm người?





Trên phương diện an sinh xã hội, thành tích đó phải chăng là nạn viên chức ngang nhiên đòi hối lộ, nạn công an cướp bóc được thăng tướng tá, nạn côn đồ lộng hành phố phường, nạn thức ăn nhiễm độc tràn lan, nạn trẻ em chết vì vaccine tiêm chủng, nạn bệnh nhân chen chúc trong bệnh viện, nạn học sinh du đãng, nạn sinh viên bán thân, nạn thầy cô tống tiền và tống tình? Trên phương diện ngoại giao, thành tích đó phải chăng là 10 văn kiện đầu hàng Tàu cộng mà chính Trương Tấn Sang vừa ký còn chưa ráo mực; là Tuyên bố chung bày tỏ sự hợp tác toàn diện, thần phục trọn vẹn, đồng thuận mù quáng với kẻ thù truyền kiếp của Dân tộc; là thái độ dửng dưng bỏ mặc dân mình cho kiểm ngư Tàu cướp phá, công nhân Tàu quấy rối, doanh nhân Tàu chèn ép, thương lái Tàu lừa gạt?....

Với những “thành tích” ngược như thế, mà hành pháp Mỹ vừa tự mình biết rõ vừa được lập pháp và đồng bào tỵ nạn cho hay qua bao cuộc họp báo, bao thỉnh nguyện thư trước đó, chẳng lạ gì mà Trương Tấn Sang cùng bầu đoàn thê tử đã được Hoa Kỳ chào đón hết sức “đặc biệt”, đặc biệt chưa từng thấy! Không thảm đỏ, không hoa kèn, không duyệt đội quân danh dự, không đại bác chào mừng, không trưng cờ hai nước, không đông đảo dân chúng tụ tập hoan hô, không có chỗ để phóng viên đứng chụp hình, không viên chức cao cấp nào từ phía Hoa Kỳ ra nghênh tiếp ngoại trừ viên đại sứ Mỹ ở Hà Nội. Không được lưu trú nhà khách quốc gia (phái đoàn phải thuê khách sạn gần Sứ quán Trung Cộng), không được khoản đãi đại tiệc quốc yến (chỉ được ngoại trưởng John Kerry mời một bữa ăn xoàng).


Đến Tòa Bạch ốc, vừa chẳng thấy cờ 2 nước bắt chéo như lẽ ra lễ tân phải thế, lại còn bị bọn “đế quốc chết tiệt” chơi khăm bằng cách cho phái đoàn đi ngang qua hàng ngàn đồng bào tỵ nạn Cộng sản đang “dàn chào” với cờ vàng ngạo nghễ trùng điệp, với biểu ngữ tố cáo giăng đầy, với tiếng hô phản đối vang dội (chưa kể việc bà Lý Lệ Hoa cầm băng-rôn biểu tình và trao đơn đòi đất ngay trong khách sạn phái đoàn thuê ở).
Gặp Tổng thống Mỹ quá thời lượng ấn định khiến ông ta phải sốt ruột, lấy giấy gì đó ra đọc, kéo tay áo cho nhìn mặt đồng hồ. Gặp ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry trong buổi tiếp tân tại Bộ Ngoại giao, thì lại bị ông này dí dỏm so sánh tiểu sử bản thân với tiểu sử “quốc khách” từ 1966, 1969, 1984… cho tới nay, như thể ông ta mới là đồng vai đối tác với anh Tư chủ tịch. Cuối cùng, các hãng tin truyền thanh truyền hình hàng đầu thế giới như CNN, CBS, ABC cũng chẳng thèm loan tin, bình luận về “chuyến đi lịch sử” này!


Với những “thành tích” âm như thế, nói trắng ra là đi với hai tay không, Trương Tấn Sang đương nhiên trở về tay không. Dù cả ông Chủ tịch và ông Tổng thống đã có một Tuyên bố chung, nhưng theo các nhà phân tích, đó chỉ là những ngôn từ ngoại giao, chẳng đem lại một kết quả gì đáng kể, đáng khoe, đáng tự hào. Chuyến công du Mỹ của người đứng đầu nhà nước CSVN đã hoàn toàn thất bại! Ngoài việc nhận được một lời hứa từ nguyên thủ cường quốc Hoa Kỳ sẽ xe nhà nước CSVN đã hoàn toàn thất bại! Ngoài việc nhận được một lời hứa từ nguyên thủ cường quốc Hoa Kỳ sẽ xem xét cho VN gia nhập TPP (Hiệp ước Đối tác xuyên Thái bình dương) vào cuối năm nay, Trương chủ tịch không còn cái gì đem về khi Mỹ đã quá nắm rõ tình hình chính trị kinh tế xã hội VN hiện thời.


Về kinh tế chỉ là một hứa hẹn sẽ công nhận Việt Nam có nền kinh tế thị trường. Nhưng hứa hẹn này còn lệ thuộc nhiều điều kiện về nhân quyền, những điều kiện mà đồng bào Việt tại Mỹ và các nghị sĩ dân biểu thân hữu của tự do đang ngày càng thôi thúc ông Obama phải áp đặt, còn lệ thuộc việc Hà Nội có tiếp tục o bế các công ty xí nghiệp quốc doanh làm ăn bết bát, triền miên thua lỗ, liên tục tham nhũng hay không. Về quân sự Mỹ không bán khí tài và quân cụ. Bán làm sao được khi Hà Nội vừa ký với Bắc Kinh (trong chuyến công du của Trương Tấn Sang) thỏa thuận hợp tác toàn diện giữa hai bộ quốc phòng và hai bộ công an, giữa hai lực lượng công an và quân đội.


Bán để Ba Đình chuyển giao kỹ thuật quân sự của Mỹ (đứng hàng đầu thế giới) cho Trung Nam Hải sao? Bán để công an và quân đội tiếp tục đàn áp nhân dân dễ dàng hơn sao? Ngoại trừ lúc lâm vào những khúc quanh lịch sử (cần vẽ lại bản đồ thế giới chẳng hạn), đời nào Mỹ chịu bán vũ khí chiến lược cho những đối tác tầm sàn lại đang là đối tác chiến lược tầm đỉnh của tay nuôi mộng bá quyền đồng thời là vua hàng nhái? Về quốc phòng, Mỹ không ký kết bất cứ văn kiện nào cam kết sẽ hỗ trợ VN khi Hà Nội mong muốn họ sẽ đảm bảo an ninh khu vực bao gồm Biển Đông và Biển Nhật Bản.


Bởi lẽ Mỹ đã quá thấy rõ: đang khi Philippin dù nhỏ và yếu hơn, vẫn can đảm chống lại Tàu trên biển cả, kiện cáo Tàu ra quốc tế, còn Việt Nam thì bên ngoài chỉ biết chống Tàu bằng nước bọt, la làng nghe có vẻ ỏm tỏi, nhưng bên trong hoàn toàn đầu phục quỵ lụy vì khiếp nhược, thậm chí đồng lõa và hỗ trợ Tàu thực hiện giấc mộng Đại Hán, bá chủ hoàn cầu, để mình (tức đảng CS, cùng chung tổ Mác-Lê) cũng được trường tồn và hưởng lợi trong thân phận thái thú, bầy tôi. Vô số văn bản và sự kiện chứng tỏ điều này!


 Cái gọi là “quan hệ đối tác toàn diện” (nhắc lại 7 lần trong Tuyên bố chung, thay vì “quan hệ đối tác chiến lược” mà Việt Nam đã dại dột đặt ra trước với Tàu rồi) tưởng ngon lành, hóa ra chỉ là một thứ quan hệ chung chung, hời hợt, cái gì cũng dính chút chút trên mặt chính trị và ngoại giao, kinh tế và thương mại, khoa học và công nghệ, giáo dục và văn hóa, môi trường và y tế, quốc phòng và an ninh, du lịch và thể thao, bảo vệ và thúc đẩy nhân quyền.

Thật ra, người Cộng sản không phải không biết đi ra quốc tế cần phải có thành tích. Nhưng với não trạng bạo lực, đầu óc thống trị, tâm địa cường quyền, họ chỉ nghĩ thành tích đó chính là các chiến thắng về quân sự, các cuộc thôn tính bằng vũ trang, đang khi thế giới văn minh ngày càng dị ứng và khinh bỉ các thành tích cơ bắp và máu me đó.

 Đi đâu họ cũng tự hào đã “đánh thắng hai đế quốc sừng sỏ” trong khi nhân dân và nhân loại ngày càng thấy cuộc chiến chống Pháp chỉ là thủ đoạn tiêu diệt các lực lượng quốc gia yêu nước, cuộc chiến chống Mỹ chỉ là mưu đồ thôn tính một quốc gia tự do dân chủ nơi có đồng bào của họ. Não trạng “thành tích bạo lực” này còn mãi tới hôm nay, khi đảng và nhà cầm quyền CS không ngừng “chiến đấu” chống lại nhân dân mình bằng những luật lệ trấn áp (HP 1992 sửa đổi, Luật mới (như cũ) về đất đai, Nghị định 72 về internet, các điều 79, 88, 258 trong Bộ luật Hình sự…), bằng những tòa án bất công và bất chính (xử Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải, Đoàn Văn Vươn, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Xuân Nghĩa, Đinh Nguyên Kha, 14 sinh viên xứ Nghệ…), bằng những trò sách nhiễu, hăm dọa, đánh đập, cầm tù (đối với nông dân, công nhân, tín đồ, trí thức, nhà dân chủ…), bằng những chủ trương bóc lột đến tận xương tủy dân nghèo cách trắng trợn.


Nhưng với bản tính con người và với văn minh hiện đại vốn dị ứng với gian dối và bạo lực, những chế độ sính “thành tích đàn áp” đó có được ai chơi với và có tồn tại mãi chăng?
 BAN BIÊN TẬP
 
 73. Việt Nam được lợi từ sau hội kiến Barack Obama – Trương Tấn Sang ?
REUTERS/Yuri Gripas

Thụy My
Sau chuyến công du Hoa Kỳ rất được dư luận chờ đợi của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, đặc biệt là sau cuộc hội đàm với Tổng thống Mỹ Barack Obama ngày 25/07/2013, liệu Việt Nam có thu được lợi ích gì hay không ? Đó là câu hỏi RFI Việt ngữ đã đặt ra cho nhà báo tự do, tiến sĩ kinh tế Phạm Chí Dũng ở Thành phố Hồ Chí Minh.

RFI : Thân chào nhà báo Phạm Chí Dũng, rất cảm ơn anh đã nhận trả lời phỏng vấn. Theo anh thì kết quả cuộc gặp gỡ giữa ông Barack Obama và Trương Tấn Sang có đáng lạc quan như báo chí chính thức ở Việt Nam mô tả?


Nhà báo Phạm Chí Dũng_TP Hồ Chí Minh
31/07/2013
by Thụy My

Nhà báo Phạm Chí Dũng: Hầu như rõ ràng, bầu nhiệt huyết ẩn chứa nhiều động cơ mà Chủ tịch nước Trương Tấn Sang mang tới Nhà Trắng đã bị lạnh giá bởi thái độ lạnh lẽo không che giấu của Tổng thống Obama. 

Mọi chuyện bắt đầu từ quá ít sắc màu ở sân bay của xứ Cờ hoa. Sau đó, đến bữa ăn trưa với Ngoại trưởng Mỹ cùng những lời lẽ xã giao thừa thãi quá khứ nhưng thiếu vắng tương lai. Và cuối cùng, thể diện một nhà nước Việt Nam trên đường đến Mỹ đã thể hiện qua những phút trao đổi với báo chí của hai nguyên thủ quốc gia, sau cuộc đối thoại chính thức trong phòng kín.

Bất chấp vẻ trịnh trọng cùng điệu bộ cứng nhắc cho gương mặt một chính khách mang kiểu cách chuyên nghiệp mà giới quan sát rất dễ nhận ra, sắc diện của ông Trương Tấn Sang vẫn như toát lên một thất vọng thầm kín.
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã đạt được hầu như trọn vẹn các mục tiêu của ông trong cuộc hội kiến với người đồng cấp Obama. Chỉ có điều, đạt được tất cả, mà trong thực chất không có bất cứ một mục tiêu nào được cụ thể hóa cũng là một tâm trạng xuống cấp cho mối quan hệ giữa hai nước.


Tất cả vẫn chỉ là những lời hứa hẹn, không hơn không kém. Một kịch bản lạc quan hoặc tương đối lạc quan mà Hà Nội mang đến Mỹ, với kỳ vọng sẽ mở lối những thỏa thuận bằng hình thức văn bản - dù chỉ là văn bản thỏa thuận khung - rốt cuộc đã chưa được hoàn chỉnh khâu đạo diễn. Ngoài bản tuyên bố chung như một thủ tục không thể thiếu sau cuộc gặp của các nguyên thủ quốc gia, đã không hề hé lộ một thỏa thuận chi tiết nào về TPP – điều mà Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam mong ngóng nhất, và về hành động hỗ trợ được cụ thể hóa của Hoa Kỳ đối với bầu không khí an ninh vẫn bị “người lạ” xâm hại tại khu vực Biển Đông. Quá rõ, kết quả đó là quá ít ỏi so với hàng chục văn bản thỏa thuận hợp tác mà ông Sang lập tức nhận được từ “người lạ” Tập Cận Bình ngay trong một chuyến đi rất chóng vánh đến Bắc Kinh.

Một chuyên gia đã bình luận một cách hài hước rằng thực ra giữa Mỹ và Việt Nam không cần đến một văn bản thỏa thuận nào nữa, bởi tất cả đều đã được thuận thảo ở Bắc Kinh.
Cũng đáng thất vọng không kém đối với giới ngoại giao Việt Nam là đã không hề có một từ ngữ “chiến lược” nào được trám vào cụm từ “đối tác toàn diện”. Rốt cuộc, Hà Nội đã không bổ khuyết được con tem Cờ hoa vào bộ sưu tập tham vọng đến mức vô lý của mình.

RFI : Theo anh thì tại sao phía Mỹ né tránh từ “chiến lược”? Điều này có làm ảnh hưởng đến những hứa hẹn về hợp tác quân sự có từ năm 2011?
Trong toàn bộ phát ngôn của mình trước báo chí, người Mỹ đã không một lần nhắc đến từ “chiến lược” trong câu chuyện đối tác. Mà nếu không phải chiến lược, thì chỉ còn lại những vấn đề thuộc về chiến thuật.

Có lẽ đó cũng là lý do vì sao trước cuộc gặp Obama - Sang, một quan chức Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ là ông Danny Russel, người vừa chính thức nhậm chức Trợ lý Ngoại trưởng đặc trách Đông Á – Thái Bình Dương, đã cho rằng Việt Nam có một vị trí “gần sát trung tâm của chiến lược tái cân bằng” qua châu Á.

Rất có thể, Hà Nội đã bỏ lỡ một cơ hội đáng giá từ sáu năm trước. Nếu trong cuộc gặp Triết - Bush vào năm 2007, Việt Nam đã có cơ hội để trở thành một “trung tâm” trong chính sách châu Á của Mỹ, dù rằng Washington chưa quyết định “xoay trục” vào thời điểm đó, có lẽ mọi chuyện đã không ngổn ngang như bây giờ.

Giờ đây, trong mục “quốc phòng và an ninh” của bản tuyên bố chung Việt - Mỹ, người ta chỉ đọc thấy nội dung “Hai nhà lãnh đạo bày tỏ sự hài lòng đối với Bản ghi nhớ về thúc đẩy hợp tác quốc phòng song phương ký năm 2011 và tái khẳng định cam kết triển khai đầy đủ Bản ghi nhớ”. Vậy, câu hỏi cần đặt ra là nếu như từ năm 2011 đến nay mà ngay cả một bản ghi nhớ còn không thể triển khai được thành một hoạt động chi tiết nào đấy, thì còn nói gì cho những việc tiếp theo?

Hiểu theo ẩn ý của người Mỹ, Việt Nam vào lúc này chỉ còn là một diễn viên phụ trên sân khấu mà không còn ở vị trí tâm điểm nữa.
Có vẻ như không khác mấy tinh thần của bản ghi nhớ về hợp tác quân sự vào năm 2011, bản tuyên bố chung Việt - Mỹ lần này chỉ đề cập một cách chung nhất đến việc “hợp tác hàng hải”, thay vì nhiệm vụ song phương về bảo vệ chủ quyền biển đảo cho Việt Nam.

RFI: Còn về Hiệp định đối tác thương mại xuyên Thái Bình Dương (TPP) ?
Đây là một vấn đề lớn. Đến nay, Việt Nam đã qua đến 18 vòng đàm phán TPP, nhưng xem ra mọi chuyện vẫn chưa đi đến đâu. Trước cuộc gặp Sang - Obama, một số tờ báo Đảng đã tỏ ra rất hy vọng con thuyền kinh tế Việt Nam đang chuẩn bị “thẳng tiến ra biển lớn” bằng vào tư thế gần như đương nhiên được chấp thuận tham gia vào TPP, ứng với “những ưu thế của Việt Nam”. Thế nhưng, điều mà giới chức Đảng và Chính phủ ở Việt Nam dường như không lường trước là mặc dù cho rằng cuộc gặp Obama - Sang là “cơ hội lịch sử”, song đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam là David Shear cũng không quên nhắc lại một hàm số tỉ lệ nghịch khi đề cập đến chủ đề nhân quyền ở Việt Nam: “Hoa Kỳ có ưu thế để nêu ra vấn đề đó”.

Kết quả là, không mấy ngạc nhiên là viễn cảnh Việt Nam tham dự vào bàn tiệc TPP đã chỉ được Tổng thống Obama hứa hẹn “sẽ thông qua sớm nhất vào cuối năm 2013”. Không có bất kỳ một hứa hẹn nào và cũng không có bất kỳ một biên bản hay văn bản thỏa thuận nào. Điều đó cũng có nghĩa là như nhận định của ông Ernest Z. Bower, cố vấn cao cấp và cũng là giám đốc Chương trình Đông Nam Á của Trung tâm nghiên cứu chiến lược và quốc tế Hoa Kỳ, lộ trình thủ tục TPP dành cho Việt Nam còn phải phụ thuộc vào Quốc hội Hoa Kỳ - cơ quan có vai trò thông qua vấn đề này vào năm 2014. Và nếu mọi chuyện thuận lợi, con thuyền kinh tế Việt Nam chỉ thật sự “tiến ra biển lớn” sau hai năm nữa.
RFI: Anh nhận xét như thế nào về thái độ của phía Mỹ khi đón tiếp ông Trương Tấn Sang?
Hơn ai hết, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang có lẽ đã thấm cảm tính “chiến thuật” ngay từ buổi đón tiếp ông được thực hiện ở sân bay Andrew ở thủ đô Washington.

Một lời bình trên mạng đã chua chát: Cần phải làm cho người Mỹ bẽ mặt nếu Obama đến Việt Nam. Khi đó, Việt Nam sẽ đón tiếp Tổng thống Mỹ ở sân bay Nội Bài theo nghi thức dùng đại sứ, nhưng không phải đại sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ mà là đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc.

Không đại bác, không thảm đỏ, không đội danh dự… Những nghi lễ quá đỗi thông thường mà hai viên chức thuộc cấp đại sứ như David Shear và Marshall – vốn chưa từng được xem ngang hàm với bất kỳ một Thứ trưởng Ngoại giao nào - tạo ra, là quá xa vời với thực tế mà lãnh tụ đảng đối lập Miến Điện Aung San Suu Kyi được phía Mỹ đón tiếp trước chuyến đi Washington của ông Sang không quá lâu.

Sự chênh biệt lộ liễu như thế lại càng như được gia cố bởi thái độ quá “hồn nhiên” của Tổng thống Obama trong buổi hai nguyên thủ phát ngôn với báo chí sau cuộc họp chính thức. Rất ít khi nhìn thẳng vào người đối thoại và có vẻ còn quan tâm đến người phiên dịch yếu đẳng cấp của mình nhiều hơn, tâm tưởng của Tổng thống Mỹ như lắng vào một chốn xa xôi nào đó.

Tảng băng Washington cũng bởi thế đang tỏa hơi lạnh giá của nó vào những cố gắng đầy dụng ý của Hà Nội. Bất chấp nhiều “kiến nghị” của chính giới Việt Nam từ nhiều năm qua, cuộc gặp Obama - Sang vừa qua đã không có một thỏa thuận nào về việc Hoa Kỳ bỏ cấm vận bán vũ khí sát thương cho Việt Nam.

RFI: Nhưng vẫn còn một kết quả mang tính động viên là Tổng thống Omama hứa sẽ đến thăm Việt Nam. Anh có bình luận gì về hứa hẹn này so với chuyến thăm Miến Điện của ông Obama vào năm ngoái?
Lời hứa hẹn có tính an ủi duy nhất đến từ Obama chỉ là “sẽ cố gắng” với một chuyến thăm đáp lễ Việt Nam vào thời gian cuối nhiệm kỳ thứ hai của vị tổng thống này. Mà nhiệm kỳ của Obama sẽ kết thúc vào đầu năm 2017, tức còn đến gần 4 năm nữa cho “cố gắng” của ông. Nhưng liệu người Việt Nam có đủ kiên nhẫn để chờ được đến thời điểm đó?

Thời gian 4 năm có thể là quá lâu đối với các chính khách mang tâm trạng đầy nôn nóng của Việt Nam, nhưng có thể sẽ là đơn giản hơn nếu nhìn vào một bài học tiền lệ ở Miến Điện – đất nước chỉ bị ngăn cách với Việt Nam bởi chưa đầy một trăm cây số đường biên giới với Trung Quốc. Chỉ sau hai năm tiến hành cải cách chính trị và phóng thích tù nhân lương tâm, Miến Điện đã lần đầu tiên đón tiếp ông Barack Obama tại đất nước nghèo khó vì nạn quân phiệt thâm niên này. Tiếp theo đó là câu chuyện Câu lạc bộ Paris, Nhật Bản, Na Uy và Quỹ Tiền tệ Quốc tế xóa nợ đến 6 tỉ USD cho quốc gia này. Và sau đó nữa, làn sóng đầu tư của nhiều quốc gia trên thế giới dồn dập ập vào Miến Điện, đưa đất nước này trở thành một tâm điểm thật sự quyến rũ.
Với bài học quá gần gũi từ Miến Điện, tất cả đang nằm trong tay Hà Nội, nếu họ muốn thế.

RFI: Liệu Hà Nội có thực tâm muốn tạo ra sự quyến rũ cho mình bằng một động thái thay đổi nào đó, chẳng hạn như nhân quyền?
Ngay trước cuộc gặp Obama - Sang, chủ đề nhân quyền và dân chủ cho Việt Nam đã được hối thúc một cách mạnh mẽ bởi nhiều tổ chức và nghị sĩ ở Mỹ. Nhưng sau cuộc gặp trên, chủ đề này đã được mô tả “vẫn cách biệt, nhưng sẽ thu hẹp”. Vậy thực chất của vấn đề tranh cãi này là như thế nào?
Dù cho tới nay những tin tức từ phòng họp kín giữa Obama và Trương Tấn Sang vẫn chưa lọt ra ngoài, và cũng chưa có thông tin nào xác nhận thái độ dứt khoát của Tổng thống Mỹ đối với việc đặt lên bàn đàm phán điều kiện nhân quyền ở Việt Nam, nhưng hoạt động hỗ trợ quân sự của Hoa Kỳ ở khu vực Biển Đông của Việt Nam cũng chưa thấy tăm hơi nào được cụ thể hóa.

Hiểu cách khác, so với thời điểm mở ra Hiệp định thương mại Việt - Mỹ vào năm 2001 và năm 2006 khi khai thông cơ chế WTO, vào lúc này người Mỹ đã không còn chấp nhận trả giá cao cho một sự đánh đổi nữa. Không phải vì lợi ích chiếm lĩnh vị trí quân sự ở Biển Đông trong chiến lược xoay trục sang Đông Nam Á của mình và triển vọng tiết giảm kinh phí quân sự mà Hoa Kỳ dễ dàng chấp thuận một sự đổi chác “khép lại quá khứ, hướng đến tương lai” với Việt Nam như khẩu hiệu đã hô hào quá nhiều trong dĩ vãng.


Dĩ vãng ấy - lẽ ra cần được Hà Nội bày tỏ lòng chân thành của mình từ năm 2007, trong chuyến đi Washington của người tiền nhiệm Nguyễn Minh Triết. Nhưng thật đáng tiếc, Hà Nội đã bỏ mất một cơ hội để biến lời cam kết thành hành động cụ thể. Những hứa hẹn của họ về vấn đề nhân quyền đã không còn nằm trong ước vọng và kỳ vọng của giới phản biện dân chủ muốn có đổi mới ở quốc gia này.

Thay vào đó và kể từ ngày được tham gia vào danh mục WTO cũng như được loại khỏi danh sách CPC về các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về nhân quyền và tôn giáo, Việt Nam lại bị phương Tây đánh giá như quốc gia đứng thứ hai trên thế giới, sau Trung Quốc, có số tù nhân chính trị bị giam cầm đông nhất. Nhiều tổ chức nhân quyền quốc tế đã thống kê là vào năm 2013, con số này đã lên đến ít nhất 40 người, bằng cả hai năm 2011 và 2012 cộng lại.
Đường biểu diễn nhân quyền như thế chắc hẳn là lời giải thích xác đáng cho thái độ băng giá của Washington trong cuộc gặp Obama – Sang vừa qua.

RFI: Hồi tháng Hai, khi đại sứ Liên hiệp châu Âu ở Việt Nam gặp riêng một số quan chức Việt về vấn đề nhân quyền, Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn đã nói: “Chúng tôi hiểu, nhưng hãy cho chúng tôi thời gian”. Liệu ông Sang cũng có cùng cách nghĩ như thế?
Trong một số trường hợp, ông Sang có thể là người có ứng biến mau lẹ và có thể thích nghi với ngữ cảnh mới.
Nhiệt kế Hà Nội đang nóng lên một cách bất thường kể từ Hội nghị trung ương 6 vào tháng 10/2012, nhưng lại đang hạ thấp đột ngột sau khi diễn ra Hội nghị trung ương 7 và đặc biệt sau chuyến đi Bắc Kinh của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.
Trong cuộc gặp ở Washington vừa qua, hóa ra cử chỉ có ý nghĩa nhất lại thuộc về Trương Tấn Sang khi ông trao cho phía Mỹ bản sao của ông Hồ Chí Minh gửi Tổng thống Harry Truman, vào năm 1946 - thời của tình cảm bất vụ lợi nhất giữa hai nước và Mỹ còn chưa can thiệp vào Việt Nam.

Chiếu theo nội dung này và căn cứ vào ngữ cảnh được tái hiện của nó trong phòng Bầu dục, người ta có thể suy ra: thay thế cho “người Pháp” trong bức thư cách đây gần bảy chục năm là nhân vật “người Trung Quốc” ở thì hiện tại.
Thế nhưng giới phân tích chính trị có vẻ ngạc nhiên về cử chỉ này. Liệu điều này tượng trưng cho lòng chân thành, nương cậy vào Mỹ, thuyết phục tình cảm của người Mỹ? Hay đó chỉ là một động tác ngoại giao thuần túy và vô nghĩa?

Tất cả vẫn đang tùy thuộc vào một thành tâm chính trị nào đó từ phía Hà Nội. Nếu nhiệt kế của Hà Nội vẫn bất thường như những năm trước và đặc biệt bất thường trong hai năm qua, không có gì bảo đảm là bản tuyên bố chung Việt – Mỹ sẽ trở thành cứu cánh cho những nỗ lực của tập thể Bộ Chính trị và của cả những cá nhân trong đó. Việt Nam sẽ bị mắc kẹt ngay trong thế “cân bằng chính trị” mà họ đã cố gắng giương ra.

RFI: Phải chăng nền chính trị Việt Nam đang ở ngã ba đường?
Rất có thể đang và sẽ là ngã ba đường. Không giải quyết được vô số khó khăn về kinh tế, chính thể cầm quyền ở Việt Nam có nhiều khả năng phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng xã hội toàn diện, rất sâu sắc và đầy biến động khó lường – điều chưa từng có từ thời điểm năm 1975. Cuộc khủng hoảng đó còn có thể dẫn tới hệ quả một sự thay đổi về chính trị mà chính Đảng cầm quyền không mong muốn, trong không bao lâu nữa.

Không làm tan chảy được tảng băng Washington trong bối cảnh mối đe dọa từ phương Bắc trở nên quá nguy hiểm đối với vận mệnh dân tộc, chính Đảng cầm quyền ở Việt Nam sẽ phải thúc thủ ở ngã ba đường đối ngoại, trong khi nội trị hoàn toàn không yên ấm.
Giờ đây, Washington đang trông đợi vào những gì mà Hà Nội sẽ làm vào những tháng ngày tới.

RFI: Như vậy theo anh Hà Nội có thể làm gì cho những tháng tới đây?
“Làm gì?” luôn là một câu hỏi dằng dai và cũng là là tựa đề một tác phẩm của lãnh tụ vô sản Vladimir Ilitch Lenin vào thời trước Cách mạng tháng Mười Nga. Cần và phải bắt buộc làm gì để có thể làm tan chảy tảng băng Washington như vẫn còn nguyên vẹn hình thể?
Và phải bắt đầu từ đâu? Cải cách kinh tế hay cải cách chính trị? Nếu không có cả hai thứ cải cách này thì phải chăng “thoát Trung” là một lối thoát khả dĩ?
Hoặc nếu cải cách chính trị không nằm trong từ điển của chế độ thì liệu TPP cùng nhân quyền có được đưa vào cuốn từ điển đó?
Tất cả đều như móc xích với nhau, và móc xích với sự tồn vong của Hà Nội.
Cuộc hội kiến ở Washington thật ra không đáng để quá thất vọng. Người Mỹ đã hé mở cánh cửa, vấn đề là người Việt Nam có đủ tự trọng và bản lĩnh để bước qua cánh cửa đó hay không.
Bản lĩnh của chính khách Việt lại phụ thuộc phần lớn vào việc ai sẽ là người dám làm và dám chịu trách nhiệm.
Theo thói quen của người Việt, tập thể quyết định và cũng là tập thể chịu trách nhiệm, nhưng mọi chuyện cũng vì thế có thể bê trễ hơn nhiều. Còn nếu khác đi, một cá nhân nào đó có thể trở thành nhân tố đột biến để lợi dụng quỹ thời gian còn rất hạn hẹp chăng?
Mọi chuyện đang nằm gọn trong tay chính khách Việt, mà vấn đề của chính khách Việt trong thời gian tới dường như lại tùy thuộc vào chuyện “ai còn ai mất”.
RFI : Xin chân thành cảm ơn nhà báo Phạm Chí Dũng về cuộc trao đổi hôm nay.
 

74. Gặp gỡ Obama-Trương Tấn Sang: hai bên cùng thắng.

Mục đọc báo trên mạng hôm nay Nam Nguyên cùng quí vị điểm lại chuyến thăm Hoa Kỳ của Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang qua ghi nhận của truyền thông báo chí.

Xích lại gần nhau

Cuộc hội kiến tại Nhà Trắng giữa Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama và Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang sáng 25/7 đã kéo dài hơn dự định 30 phút.

Phát biểu sau cuộc Hội đàm  Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang nói:
“Chân thành mà nói thì tôi và ngài tổng thống Obama vừa có một cuộc hội đàm hết sức thẳng thắn, xây dựng hết sức có bổ ích và có hiệu quả, với những sự tiến bộ trong suốt 18 năm qua, kể từ hai đất nước chúng ta bình thường hóa quan hệ cho đến nay đã đến lúc hai nước cần xác lập một khuôn khổ quan hệ đối tác toàn diện làm cơ sở cho sự phát triển mạnh mẽ trên các lãnh vực của hai nước chúng ta trong thời gian tới. Chúng tôi đã bàn một cách cặn kẽ và sâu rộng về vấn đề quan hệ chính trị đối ngoại, về vấn đề khoa học công nghệ, giáo dục đào tạo, an ninh quốc phòng, về vấn đề khắc phục hậu quả chiến tranh để lại, về vấn đề khắc phục môi trường về vấn đề người Việt Nam tại Hoa Kỳ cũng như vấn đề quyền con người tại Việt Nam….” 

Toàn văn phát biểu của hai nhà lãnh đạo Hoa Kỳ và Việt Nam sau cuộc gặp gỡ song phương được Văn phòng Báo chí Tòa Bạch Ốc phổ biến lúc 11g30 ngày 25/7/2013.
Vào lúc 2 giờ chiều cùng ngày theo giờ đông bộ Hoa Kỳ tức 1g sáng ngày 26/7 theo giờ Hà Nội, Thông tấn xã VN đã phổ biến tuyên bố chung của Chủ tịch Trương Tấn Sang và Tổng thống Barack Obama. Bản tuyên bố chung dài 3.200 từ, theo các chuyên gia có vẻ như một thắng lợi cho cả hai bên. Chúng tôi xin trích một đoạn:
Chân thành mà nói thì tôi và ngài tổng thống Obama vừa có một cuộc hội đàm hết sức thẳng thắn, xây dựng hết sức có bổ ích và có hiệu quả.
-Chủ tịch Trương Tấn Sang
“Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Tổng thống Obama quyết định xác lập quan hệ Đối tác toàn diện Việt Nam - Hoa Kỳ nhằm xây dựng một khuôn khổ tổng thể để thúc đẩy quan hệ. Hai nhà Lãnh đạo nhấn mạnh các nguyên tắc trong quan hệ Đối tác Toàn diện Việt Nam - Hoa Kỳ, trong đó có tôn trọng Hiến chương Liên hợp quốc, luật pháp quốc tế, tôn trọng thể chế chính trị, độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của nhau.

Hai nhà Lãnh đạo tuyên bố quan hệ Đối tác toàn diện nhằm góp phần vào hòa bình, ổn định, hợp tác và thịnh vượng của mỗi nước, trong khu vực và trên toàn thế giới. Quan hệ Đối tác Toàn diện mới sẽ tạo ra các cơ chế hợp tác trên nhiều lĩnh vực, trong đó có quan hệ chính trị và ngoại giao, quan hệ thương mại và kinh tế, khoa học và công nghệ, giáo dục và đào tạo, môi trường và y tế, giải quyết hậu quả chiến tranh, quốc phòng và an ninh, bảo vệ và thúc đẩy quyền con người, văn hóa, thể thao và du lịch.”

Kết quả cuộc gặp thượng đỉnh Mỹ-Việt
Theo AP, Sau cuộc họp, Tổng thống Obama nói với báo chí là ông và Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang cam kết hoàn tất Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương trước cuối năm nay. Thỏa thuận này sẽ giúp tạo thêm việc làm và gia tăng đầu tư ở cả hai quốc gia cũng như khu vực Châu á Thái Bình Dương. Ông Obama còn cho biết hai nhà lãnh đạo đã thảo luận vấn đề nhân quyền và ông Obama nhận lời viếng thăm Việt Nam trước khi mãn nhiệm kỳ Tổng thống.

Trước khi đến Mỹ, ông Sang đã nói với hãng AP rằng, sự kiện Hoa Kỳ quan tâm tới vấn đề Việt Nam vi phạm nhân quyền, bắt giữ  nhiều người bất đồng chính kiến, sẽ không làm lu mờ mối quan hệ kinh tế và quân sự cận kề giữa hai nước.

Theo tường thuật của hãng tin Pháp AFP, Tổng thống Barack Obama đã kêu gọi Chủ tịch Trương Tấn Sang nỗ lực cải thiện quyền tự do phát biểu và tự do tôn giáo tại Việt Nam.
Trong khi hội đàm Barack Obama- Trương Tấn Sang diễn ra, trên công viên đối diện Tòa Bạch Ốc, theo AP khoảng 2.000 người biểu tình kêu gọi Hoa Kỳ bảo vệ nhân quyền tại Việt Nam trước khi nói chuyện thương mại.

Một ngày trước khi khi gặp gỡ Tổng thống Obama tại Nhà Trắng, Ông Trương Tấn Sang đã gặp gỡ Bộ trưởng Thương Mại Mỹ Penny Pritzker, Bộ trưởng Nông Nghiệp Tom Vilsack và Đại diện Thương mại Michael Froman. 

Trưa 24/7 tại Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, chủ tịch Trương Tấn Sang dự tiệc trưa do Ngoại trưởng John Kerry khoản đãi. Trong tất cả các dịp gặp gỡ này ông Sang chú trọng về thương mại trong phát biểu của mình, đặc biệt kêu gọi Hoa Kỳ sớm nhìn nhận Việt Nam là một nền kinh tế thị trường đầy đủ, mở cửa thị trường cho hàng hóa Việt Nam tránh lập ra những rào cản thương mại. Riêng về Hiệp định đối tác Xuyên Thái Bình Dương, Chủ tịch VN mong muốn phải là một hiệp định cân bằng vì các mục tiêu phát triển và tính đến tính đa dạng về trình độ phát triển của các thành viên. Ông Trương Tấn Sang nhấn mạnh:

“Hoa Kỳ giờ đây là đối tác kinh tế thương mại hàng đầu và cũng là thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam chúng tôi. Tiềm năng trong hợp tác về khoa học công nghệ giáo dục y tế cũng ngày được phát huy một cách có hiệu quả hơn. Hai nước chúng ta tiếp tục duy trì các cuộc đối thoại về các vấn đề cùng quan tâm, trong đó có vấn đề quyền con người thông qua các cuộc đối thoại chúng ta hiểu nhau hơn, nhất là về cách tiếp cận cũng như những đặc thù về văn hóa, lịch sử của mỗi bên.”

Ý định thực sự của Bộ Chính trị giao phó cho Chủ tịch Trương Tấn Sang với chuyến Mỹ du được công luận bàn tán sôi nổi. Nhưng ngay cả các chuyên gia nổi tiếng thì cũng chỉ có thể bình luận dự đoán dựa vào thời sự. Với bản tuyên bố chung sau cuộc hội đàm tay đôi Barack Obama-Trương Tấn Sang tại Nhà Trắng, giới quan sát cho thấy cảm giác rõ rệt là Việt Nam và Hoa Kỳ đang xích lại gần nhau.

Áp lực về vấn đề nhân quyền trong giới lập pháp Hoa Kỳ cũng như cộng đồng người Việt ở Hải ngoại và giới trí thức trong nước là rất lớn. Nhưng Việt Nam giữa chuyến thăm Mỹ của Chủ tịch Trương Tấn Sang, vẫn tiếp tục đàn áp giới Blogger và những người bất đồng chính kiến.
Bề nổi chuyện thương mại là chính, nhưng Chủ tịch Việt Nam tìm kiếm điều gì ẩn chứa phía sau? Một số nhận định ám chỉ là tìm một sự cân bằng, giảm bớt ảnh hưởng của Trung Quốc mà Việt Nam lúc nào cũng bị chiếc vòng kim cô xiết chặt trên đầu. Điển hình là những thỏa thuận mà ông Trương Tấn Sang ký kết với ông Tập Cận Bình tại Bắc Kinh cách nay chỉ 1 tháng rưỡi.

GS Nguyễn mạnh Hùng, giảng dạy tại Đại học George Mason tiểu bang Virginia Hoa Kỳ phát biểu với Đài ACTD về tính cách chuyến Mỹ du của Chủ tịch Trương Tấn Sang:
“Tôi nghĩ chuyến đi tương đối gấp rút và có lẽ đó là ý vọng của Việt Nam nhiều hơn và ông Obama cũng đáp ứng với cái ý vọng đó. Bởi vì ông cũng không muốn Trung Quốc tính toán sai lầm có thể gây ra những mâu thuẫn gọi là cái nẩy sảy cái ung.”

Nhân quyền không quan trọng?

Khi Chủ tịch Trương Tấn Sang gặp Tổng thống Barack Obama vào sáng ngày 25/7, thì vòng đàm phán thứ 18 Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) giữa đại diện 12 quốc gia ở Malaysia vừa kết thúc. Vòng 19 sẽ được tổ chức từ 22 đến 30/8 sắp tới tại Brunei.

Dĩ nhiên sẽ còn nhiều vòng đàm phán nữa với kỳ vọng đạt thỏa thuận trước cuối năm nay. Hoa Kỳ và Việt Nam là 2 quốc gia thể hiện quyết tâm mong muốn TPP trở thành hiện thực bên cạnh 10 quốc gia khác. Khi TPP có hiệu lực nó là một khu vực mậu dịch tự do từ Úc châu qua một phần Á châu sang Mỹ châu, nơi đóng góp 40% GDP toàn cầu. Hãng tin Reuters mô tả TPP là một phần chiến lược xoay trục về Châu Á, trong đó có khu vực Đông Nam Á, của Tổng thống Hoa Kỳ Obama. Sự kiện được cho là để cân bằng thế lực đang trỗi dậy của Trung Quốc.
Tôi nghĩ chuyến đi tương đối gấp rút và có lẽ đó là ý vọng của Việt Nam nhiều hơn và ông Obama cũng đáp ứng với cái ý vọng đó.
-GS Nguyễn Mạnh Hùng
Hãng tin AP của Mỹ trích lời GS Carl Thayer một chuyên gia về Việt Nam của các học viện ở Úc dự đoán, nội dung thảo luận giữa ông Obama và ông Sang sẽ khá tế nhị về vấn đề nhân quyền và đây không phải là một nội dung quan trọng. Điều này đã trở thành hiện thực, như chúng tôi đã nói lúc đầu. Theo GS Carl Thayer, Tổng thống Obama quan tâm tới lợi ích lớn nhất đó là làm sao tạo thêm nhiều việc làm cho dân Mỹ, tiêu thụ được nhiều hàng hóa Mỹ ở châu Á và đây là vấn đề cốt lõi.
Như vậy chuyến đi Mỹ của ông Trương Tấn Sang có thể được gọi là “tiện cả đôi bề,” Mỹ kỳ vọng TPP sớm hiện thực để đẩy mạnh xuất khẩu hàng hóa vào các nước TPP trong đó có Việt Nam, còn Việt Nam thực hiện hội nhập trong nỗ lực tìm kiếm đồng minh.

Mở rộng thị trường về nguyên tắc là tốt, nhưng câu hỏi đặt ra là Việt Nam còn muốn thêm gì ở phiá Hoa Kỳ, khi mà thương mại 2 chiều năm 2012 đạt  gần 25 tỷ USD, nhưng Mỹ thâm hụt thương mại với Việt Nam tới 15,6 tỷ USD. Trong khi đó Việt Nam lại nhập siêu từ Trung Quốc tới 16,7 tỷ USD. Nếu giảm nhập siêu với Trung Quốc và cân bằng cán cân mậu dịch với Mỹ thì là một câu chuyện đẹp như mơ như một số ý kiến mà chúng tôi ghi nhận.

Theo VnExpress tại cuộc Hội thảo tổ chức ngày 3/4/2013 tại Hà Nội, các chuyên gia Nhà nước cũng như chuyên gia độc lập cùng nhìn nhận rằng kinh tế Việt Nam đi xuống sau 5 năm gia nhập WTO. Tăng trưởng kinh tế trong giai đoạn này kém hơn 5 năm trước khi gia nhập WTO cả về tốc độ lẫn chất lượng. Đặc biệt trong giai đoạn 2007-2010, hiệu quả kinh tế còn suy giảm mạnh. Nói lên điều này để thấy nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa của Việt Nam đã không cải cách đủ để có thể vận hành theo nguyên tắc thị trường. Thách thức về tự do mậu dịch khi Việt Nam mở cửa thị trường theo thỏa thuận TPP có thể còn lớn hơn rất nhiều so với cam kết WTO.

TS Võ Trí Thành, Viện phó Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung ương từ Hà Nội  nhận định:
“Để phát triển thì hội nhập là con đường tất yếu mặc dù nó chưa phải là đủ để cho phát triển bền vững được, mà phải gắn với những cải cách, gắn với những điều chỉnh cần thiết cả ở mức doanh nghiệp cả ở mức chính sách. Đấy là cái chung, nói cụ thể hơn Việt Nam và nhiều nước đang phát triển, hiểu được giá trị hội nhập, hiểu được những tác động bất lợi cả về những góc độ có thể là kinh tế vĩ mô hoặc liên quan đến vấn đề phát triển sống còn của doanh nghiệp, đàng sau là công ăn việc làm và thu nhập.” 

Vào thời điểm trước khi ông Trương Tấn Sang đi Mỹ, Theo báo chí Việt Nam, nhiều cuộc hội thảo về triển vọng TPP diễn ra ở Hà Nội và Saigon. Nhưng chuyên gia và cộng đồng doanh nghiệp Việt Nam đều tỏ ra dè dặt trước những thách thức mà TPP đem lại bên cạnh những quyền lợi mà để có nó cũng rất khó. Khi TPP hiện thực, Việt Nam cũng phải mở cửa thị trường cho hàng hóa các nước nội khối, cụ thể là Mỹ với thuế quan ưu đãi. Nếu trái cây Việt Nam vào Mỹ dễ hơn, thì ngược lại thịt gà, thịt heo, thịt bò, sản phẩm sữa của Mỹ có khả năng đánh bẹp sản phẩm nội địa.
Nếu bề nổi chuyến đi Trương Tấn Sang là hiệp định TPP, thì hy vọng ông được hứa hẹn sự nhân nhượng từ phía Hoa Kỳ. Tuy vậy người dân Việt Nam lại có thể nhìn thấy một lợi ích đường dài, đó là càng hội nhập thì Việt Nam càng chịu nhiều sức ép về cải cách.

75. Kết quả chuyến thăm Hoa Kỳ của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang
VOV.VN -Bộ trưởng Phạm Bình Minh cho biết, chuyến thăm của Chủ tịch nước định hình khuôn khổ quan hệ song phương cho giai đoạn mới.
Sáng 28/7, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Đoàn cấp cao nước ta đã về tới Hà Nội kết thúc tốt đẹp chuyến thăm chính thức Hợp chủng quốc Hoa Kỳ theo lời mời của Tổng thống Barack Obama từ ngày 24-26/7. Chuyến thăm đã xác lập quan hệ đối tác toàn diện mở ra cơ hội hợp tác mới giữa hai nước. 
Nhân sự kiện này, Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh đã trả lời báo chí về kết quả chuyến thăm quan trọng của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.
PV: Xin Bộ trưởng cho biết, mục đích chuyến thăm Hoa Kỳ của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang?
Bộ trưởng Phạm Bình Minh: Nhận lời mời của Tổng thống Hợp chúng quốc Hoa Kỳ Barack Obama, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Đoàn đại biểu Cấp cao Nhà nước Việt Nam đã thăm chính thức Hoa Kỳ từ ngày 24-26/7/2013

Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh
Chuyến thăm diễn ra trong bối cảnh tình hình thế giới và khu vực đang vận động nhanh chóng. Châu Á – Thái Bình Dương trở thành tâm điểm của xu thế liên kết kinh tế quốc tế đang diễn ra mạnh mẽ trên toàn thế giới. Về chính trị-an ninh, nhu cầu tăng cường hợp tác, xây dựng lòng tin chiến lược ở khu vực đang ngày càng trở nên cấp thiết. Đảng ta vừa ban hành Nghị quyết 22 về hội nhập quốc tế, khẳng định mạnh mẽ quyết tâm đưa đất nước hội nhập sâu rộng hơn nữa vào khu vực và thế giới trên cơ sở đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, đa dạng hóa và đa phương hóa. 

Trong bối cảnh đó, chuyến thăm hướng tới ba mục tiêu chính sau đây:
Thứ nhất, chuyến thăm là một bước quan trọng triển khai đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, đa phương hoá, đa dạng hoá quan hệ, chủ động và tích cực hội nhập quốc tế của Đại hội Đảng XI nhằm nâng cao vị thế của Việt Nam, thúc đẩy và làm sâu sắc hơn nữa quan hệ với các đối tác quan trọng, nhất là các nước lớn, trong đó có Hoa Kỳ.

Thứ hai, đây là chuyến thăm cấp cao đầu tiên trong vòng 5 năm qua giữa hai bên. Chuyến thăm của Chủ tịch nước nhằm xác lập khuôn khổ cho quan hệ song phương Việt Nam - Hoa Kỳ trong giai đoạn mới; thúc đẩy quan hệ hai nước phát triển cả về bề rộng và chiều sâu, nhất là trong các lĩnh vực hai nước có chung lợi ích và ta ưu tiên như kinh tế, thương mại, khoa học công nghệ, giáo dục đào tạo để phát triển đất nước, giải quyết hậu quả chiến tranh...

Thứ ba, chuyến thăm thể hiện thiện chí của Việt Nam trong việc sẵn sàng trao đổi trên tinh thần thẳng thắn, cởi mở, xây dựng về các vấn đề hai bên còn có khác biệt về quan điểm, trong đó có vấn đề quyền con người, qua đó tăng cường hiểu biết, thu hẹp giảm thiểu bất đồng, khác biệt, đồng thời khẳng định đường lối, chính sách đúng đắn của Đảng và Nhà nước ta trong việc bảo đảm và tôn trọng quyền con người.
PV: Xin Bộ trưởng cho biết kết quả nổi bật của chuyến thăm?

Bộ trưởng Phạm Bình Minh: Chương trình nghị sự của Chủ tịch nước và Đoàn đại biểu cấp cao Nhà nước ta lần này hết sức phong phú và dày đặc; chỉ trong vòng 3 ngày đã có gần 20 cuộc tiếp xúc, gặp gỡ làm việc với chính quyền, Quốc hội và các giới tại Hoa Kỳ như báo chí đã đưa tin. Nổi bật là Chủ tịch nước đã có hơn một giờ hội đàm và họp báo chung với Tổng thống Barack Obama, gặp Tổng Thư ký Liên Hợp Quốc, phát biểu tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế Hoa Kỳ (CSIS), trao đổi với các doanh nghiệp Hoa kỳ…

Trong khuôn khổ chuyến thăm, các lãnh đạo Bộ ngành của ta cũng có nhiều cuộc làm việc rất bổ ích, thiết thực với các đối tác Hoa Kỳ, trao đổi các biện pháp cụ thể nhằm thúc đẩy hợp tác trong các lĩnh vực kinh tế, thương mại, đầu tư, giáo dục đào tạo và an ninh quốc phòng.
Với nhiều hoạt động quan trọng, phong phú nói trên, chuyến thăm đã đạt được một số kết quả nổi bật như sau:
Về chính trị, kết quả lớn nhất của chuyến thăm là hai bên đã xác lập quan hệ Đối tác toàn diện Việt Nam – Hoa Kỳ, định hình khuôn khổ quan hệ song phương cho giai đoạn mới cũng như hướng phát triển của quan hệ trong những năm tới.

Hai bên đã ra Tuyên bố chung, đề cập toàn diện những nguyên tắc và nội hàm của quan hệ hai nước được xác lập theo khuôn khổ mới, trong đó có tôn trọng Hiến chương Liên Hợp Quốc, luật pháp quốc tế, tôn trọng thể chế chính trị, độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của nhau. Khuôn khổ quan hệ bao gồm các cơ chế hợp tác trên nhiều lĩnh vực, trong đó có quan hệ chính trị và ngoại giao, quan hệ thương mại và kinh tế, khoa học và công nghệ, giáo dục và đào tạo, môi trường và y tế, giải quyết hậu quả chiến tranh, quốc phòng và an ninh, bảo vệ và thúc đẩy quyền con người, văn hóa, thể thao và du lịch.
Đây là những lĩnh vực hợp tác ta và Hoa Kỳ đã và đang triển khai tương đối hiệu quả, tuy nhiên hai bên đều mong muốn thúc đẩy hơn nữa hợp tác giữa hai nước theo hướng thực chất và bền vững.
Hai bên nhấn mạnh Đối tác toàn diện Việt Nam - Hoa Kỳ không chỉ phục vụ lợi ích chung của nhân dân hai nước mà còn góp phần vào hòa bình, ổn định, hợp tác và thịnh vượng trong khu vực và trên toàn thế giới. 

Ngoài ra, trong các cuộc trao đổi với phía Hoa Kỳ, Chủ tịch nước cũng khẳng định Việt Nam hết sức coi trọng và mong muốn tăng cường quan hệ hữu nghị và hợp tác toàn diện với Hoa Kỳ trong quá trình triển khai đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, đa dạng hóa, đa phương hóa, đóng góp tích cực vào việc xây dựng khu vực Châu Á-Thái Bình Dương hòa bình, ổn định và thịnh vượng, muốn phát triển quan hệ tốt đẹp với tất cả các nước lớn trong đó có Hoa Kỳ. 

Việt Nam hoan nghênh Hoa Kỳ mở rộng hợp tác với Châu Á-Thái Bình Dương vì hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển trong khu vực. Hai bên cũng đã đồng ý thiết lập cơ chế đối thoại thường kỳ giữa hai Bộ trưởng Ngoại giao; đối thoại giữa hai Quốc hội; xem xét trao đổi đoàn của các cơ quan Đảng.
Về kinh tế: hai bên coi đây là trọng tâm, nền tảng và động lực thúc đẩy quan hệ giữa hai nước. Hai bên khuyến khích các doanh nghiệp và nhà đầu tư Hoa Kỳ tiếp tục tới Việt Nam làm ăn kinh doanh, đặc biệt trong những lĩnh vực ưu tiên của Việt Nam như công nghệ cao, năng lượng, chế tạo, môi trường, công nghệ thông tin, hiện đại hóa nông nghiệp, phát triển nguồn nhân lực... 

Chúng ta đề nghị Hoa Kỳ sớm công nhận quy chế kinh tế thị trường đầy đủ của Việt Nam; bỏ các rào cản thương mại đối với hàng xuất khẩu, đặc biệt là hàng nông sản, của Việt Nam vào thị trường Hoa Kỳ. Việc trên 100 doanh nghiệp hàng đầu của Hoa Kỳ cùng Bộ trưởng Thương mại và Đại diện Thương mại Hoa Kỳ tới dự cuộc gặp và lắng nghe Chủ tịch nước trình bày về triển vọng quan hệ kinh tế giữa hai nước cũng như giải đáp mọi thắc mắc cho thấy sự quan tâm cao của chính giới và các doanh nghiệp Hoa Kỳ về tiềm năng hợp tác kinh tế, đầu tư với Việt Nam.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Tổng thống Obama khẳng định cam kết hoàn tất đàm phán về Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP) toàn diện và tiêu chuẩn cao vào thời điểm sớm nhất có thể trong năm nay. Đây là Hiệp định của thế kỷ 21, giúp tăng cường hội nhập kinh tế khu vực, thúc đẩy các mục tiêu phát triển và giúp tạo việc làm ở Việt Nam, Hoa Kỳ và các nước thành viên TPP khác, trong khi tính đến sự đa dạng về trình độ phát triển của các thành viên trong khuôn khổ một thỏa thuận cân bằng và toàn diện. 

Hai bên cũng cam kết thúc đẩy hơn nữa quan hệ kinh tế, thương mại và đầu tư song phương trong khuôn khổ Hội đồng hiệp định khung về thương mại và đầu tư (TIFA) và các tổ chức, thể chế khu vực và toàn cầu như ASEAN, APEC, WTO.

Nhân dịp này, doanh nghiệp hai nước đã ký kết một số thỏa thuận như: Bản ghi nhớ giữa Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam và Ngân hàng Xuất Nhập khẩu Hoa Kỳ về hỗ trợ thương mại và đầu tư trong lĩnh vực dầu khí và năng lượng ở Việt Nam, Thỏa thuận khung giữa Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam và Công ty Exxon Mobil, Thỏa thuận hợp tác giữa Tổng Công ty thăm dò, khai thác dầu khí (PVEP) và Công ty dầu khí Murphy, Bản ghi nhớ giữa Công ty bảo hiểm Metropolitan Life (Metlife) và Ngân hàng Đầu tư và Phát triển Việt Nam, chấp thuận của Bộ Tài chính Việt Nam về chủ trương thành lập công ty quản lý quỹ của Công ty bảo hiểm ACE.

Tại các cuộc gặp gỡ, trao đổi với Chủ tịch Ngân hàng Thế giới (WB) và Giám đốc điều hành Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF), Chủ tịch nước ta đã đề nghị WB tiếp tục dành cho Việt Nam vốn vay ưu đãi IDA, hỗ trợ các dự án phát triển cơ sở hạ tầng; đề nghị IMF tăng cường tư vấn chính sách, ủng hộ quá trình tái cơ cấu nền kinh tế và đổi mới mô hình tăng trưởng ở Việt Nam. 

Về phần mình, Chủ tịch WB và Giám đốc điều hành IMF khẳng định sẽ tiếp tục hỗ trợ Việt Nam và tin tưởng với các biện pháp toàn diện hiện nay, nền kinh tế Việt Nam sẽ vượt qua được các thách thức kinh tế vĩ mô.

Chuyến thăm cũng thể hiện một Việt Nam chủ động, tích cực hội nhập quốc tế, là thành viên có trách nhiệm của cộng đồng quốc tế. Trong hội đàm với Tổng thống Obama, khi phát biểu tại Trung tâm nghiên cứu chiến lược và quốc tế (CSIS) và trao đổi với Tổng thư ký Liên Hợp Quốc, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đã chia sẻ những đánh giá, nhận định về sự vận động của tình hình thế giới và khu vực, vai trò của ASEAN trong một cấu trúc khu vực đang định hình hiện nay. 

Chủ tịch nước chia sẻ mong muốn của Việt Nam về một khu vực Châu Á – Thái Bình Dương hòa bình, ổn định, hợp tác và phát triển; khẳng định Việt Nam sẵn sàng nỗ lực đóng góp hiệu quả và thực chất hơn nữa vào hòa bình và ổn định ở khu vực và trên thế giới. 

Chủ tịch nước nêu rõ duy trì hoà bình, ổn định, an ninh an toàn hàng hải ở Biển Đông là quan tâm và lợi ích chung của các nước trong và ngoài khu vực; các quốc gia cần nỗ lực, thể hiện trách nhiệm trong việc thực hiện mục tiêu chung này. Trên tinh thần đó, Chủ tịch nước ta và Tổng thống Obama tái khẳng định ủng hộ giải quyết tranh chấp bằng các biện pháp hòa bình, phù hợp với luật pháp quốc tế, trong đó có những quy định của Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 (UNCLOS), đồng thời tái khẳng định ủng hộ nguyên tắc không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực để giải quyết tranh chấp trên biển và tranh chấp lãnh thổ. 

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Tổng thống Obama nhấn mạnh giá trị của việc tuân thủ đầy đủ Tuyên bố về ứng xử của các bên tại Biển Đông (DOC), và tầm quan trọng của việc khởi động đàm phán để hoàn tất một bộ Quy tắc ứng xử (COC) có hiệu quả.
Một kết quả nổi bật khác trong chuyến thăm lần này đó là sự gắn kết hiệu quả giữa ngoại giao Nhà nước và ngoại giao nhân dân. Bên cạnh hoạt động chính thức của Chủ tịch nước, đoàn các cựu chiến binh và chức sắc tôn giáo của ta đi cùng cũng có các hoạt động tiếp xúc, làm việc trong thời gian chuyến thăm.
Ngoài cuộc làm việc với đại diện USAID, nhóm đối thoại Mỹ - Việt về chất da cam/dioxin, các cựu chiến binh đã gặp gỡ với các cựu chiến binh Hoa Kỳ. Cuộc gặp diễn ra rất cảm động, có ý nghĩa biểu tượng, thể hiện hai nước thực sự đã vượt qua một  chặng đường dài từ cựu thù trở thành bạn bè. Ngày nay, các cựu binh từng đứng ở hai bên chiến tuyến lại cùng nhau chia sẻ nguyện vọng giản dị là được sống trong hòa bình, hợp tác lâu dài, gác lại quá khứ, cùng nhau hướng tới tương lai. 

Các chức sắc tôn giáo của ta cũng đã có cuộc làm việc hữu ích với quan chức Bộ Ngoại giao, các Nghị sĩ Quốc hội Hoa Kỳ và đại diện một số Tổ chức phi Chính phủ như Tổ chức Ân xá quốc tế, Tổ chức theo dõi nhân quyền. Đoàn đã trao đổi rất thẳng thắn về những vấn đề phía Hoa Kỳ quan tâm, cung cấp thông tin khách quan, xác thực về tình hình tôn giáo tại Việt Nam, những thành tựu của Việt Nam trong vấn đề tự do tôn giáo, tín ngưỡng, giúp các tổ chức, cá nhân Hoa Kỳ hiểu rõ hơn và đầy đủ về thực tế tự do tôn giáo nói riêng và quyền con người nói chung tại Việt Nam.

PV: Xin Bộ trưởng đánh giá triển vọng quan hệ Việt Nam-Hoa Kỳ trong thời gian tới?
Bộ trưởng Phạm Bình Minh: Trước mắt, công tác đối ngoại sẽ dành ưu tiên cao cho việc tiếp tục triển khai Nghị quyết Đại hội Đảng XI về hội nhập quốc tế toàn diện, đưa quan hệ với các nước, nhất là các đối tác lớn trong đó có Hoa Kỳ, đi vào chiều sâu, thực chất và hiệu quả hơn. Việt Nam tiếp tục coi Hoa Kỳ là đối tác quan trọng hàng đầu và Hoa Kỳ cũng coi trọng Việt Nam trong chính sách khu vực. 

18 năm qua đã tạo được cơ sở nền tảng và đà phát triển cho mối quan hệ Việt Nam-Hoa Kỳ, kết quả tốt đẹp của chuyến thăm đã tạo khuôn khổ cho quan hệ trong giai đoạn mới. Trên cơ sở những nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế và Hiến chương Liên Hợp Quốc, với thiện chí, hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau, đây là điều kiện thuận lợi cho hai nước tiếp tục thúc đẩy quan hệ, cùng đóng góp vào hòa bình, ổn định và hợp tác ở khu vực. 

Theo đó, thời gian tới quan hệ Việt Nam-Hoa Kỳ sẽ tiếp tục duy trì đà phát triển và có những bước tiến mới, nội dung hợp tác trong từng lĩnh vực sẽ đi vào chiều sâu với hiệu quả cao hơn trên cả bình diện song phương và đa phương, trong các vấn đề khu vực và toàn cầu.

Về chính trị: việc trao đổi đoàn giữa hai nước ở nhiều cấp, kể cả ở cấp cao, cũng như giữa các Bộ ngành hai nước sẽ tăng lên; các cơ chế hiện có sẽ được củng cố hơn và có thể được nâng cấp hoặc thiết lập mới. Bên cạnh quan hệ song phương, chuyến thăm chắc chắn sẽ góp phần thúc đẩy hơn nữa phối hợp giữa Việt Nam và Hoa Kỳ trong khuôn khổ ASEAN.

Về kinh tế: Ngoài việc các doanh nghiệp chủ động tiếp xúc trao đổi về cơ hội đầu tư kinh doanh, về mặt nhà nước, chúng ta sẽ đẩy mạnh hợp tác trong nhiều lĩnh vực kinh tế thương mại đầu tư khoa học, công nghệ, nhất là công nghệ cao với Hoa Kỳ nhằm xây dựng một nền kinh tế tiên tiến, dựa vào tri thức.

Theo đó, các Bộ ngành sẽ phải tiếp tục đôn đốc thúc đẩy tốt việc triển khai những thỏa thuận đã và sẽ đạt được giữa hai nước, bảo đảm tính thiết thực, hiệu quả và bền vững của mối quan hệ hợp tác Việt Nam-Hoa Kỳ, đặc biệt chú trọng tới những lĩnh vực kinh tế-thương mại-đầu tư, khoa học-công nghệ và giáo dục đào tạo nhằm phục vụ đắc lực nhất cho  sự nghiệp phát triển kinh tế-xã hội của đất nước.
PV: Xin cảm ơn Bộ trưởng!./.

 76. Những thủ đoạn nằm sau chuyến đi Mỹ của ông Trương Tấn Sang
CỠ CHỮ
Để chặn đứng sự xâm nhập của khối Cộng sản xuống phía Nam, quân đội Hoa Kỳ phải chiến đấu tại miền Nam Việt Nam trong 20 năm, họ phải tốn không biết bao nhiêu tiền của và sinh mạng.Trong cùng khoảng thời gian đó, để thiết lập một vùng đệm tránh không cho khối tư bản tiếp cận biên giới quốc gia, tại miền Bắc Việt Nam, Trung Quốc đã hỗ trợ khí tài quân sự, kể cả nhân lực (không công khai) cho Cộng sản Bắc Việt gây nên một cuộc chiến tranh ác liệt. Một kịch bản chiến tranh có mục tiêu tương tự như ở bán đảo Cao Ly năm 1950.

Thực lòng quên quá khứ?

Năm 1975, miền Nam Việt Nam bị bức tử, khối Cộng sản nói chung đã giành chiến thắng trong ván cờ khu vực. Kể từ đó, Hoa Kỳ trở thành kẻ thù không đội trời chung của Cộng sản Việt Nam. Năm 1995, Washington thiết lập quan hệ  ngoại giao với chính quyền Hà Nội và công nhận họ là đại diện chính thức của Việt Nam. Tính đến nay, mối bang giao Việt Mỹ trải qua 18 năm, khoảng thời gian bang giao có đủ dài để Hà Nội thực sự quên đi mối thù xưa, thiết lập quan hệ hữu hảo với Hoa Kỳ nhằm tìm kiếm sinh lộ cho đất nước hay không?

Đáng tiếc, câu trả lời nhiều khả năng là “Không”! Trong sách giáo khoa phổ thông của Việt Nam, trong các hội nghị chuyên đề về lịch sử, trong các lễ kỷ niệm về chiến tranh, “Đế quốc Mỹ”  vẫn hiện diện như một kẻ thù cần phải tiêu diệt. Chính vì mối thù thâm căn cố đế đó mà quan hệ Việt Mỹ luôn luôn bị ngăn cách bởi một bức tường vô hình, và nó tiếp tục tồn tại khi nào đảng Cộng sản còn thống trị Việt Nam. Giả như, thượng tầng lãnh đạo Việt Nam có một vài cá nhân có quyền lực muốn quên đi quá khứ, chuyển đổi mối quan hệ với Hoa Kỳ từ thù thành bạn, cũng chưa chắc có thể thực hiện thành công cuộc cách tân khi hạ tầng là tập hợp của những con người cực đoan thủ cựu. Cũng xin nhấn mạnh rằng đây là nét đặc trưng của các quốc gia độc tài Cộng sản, nó không giống bất kỳ thể chế độc tài nào khác trên thế giới.

Quả vậy, trong tiềm thức của những người Cộng sản từ trung ương đến địa phương, Trung Quốc vẫn là một nước đàn anh có cùng ý thức hệ, đã từng sát cánh với đảng Cộng sản Việt Nam qua hai cuộc chiến tranh. Giải pháp thần phục Trung Quốc vẫn được ưu tiên hàng đầu trong các cuộc đại hội đảng. Khác với Việt Nam, Miến Điện từng là một quốc gia quân phiệt hà khắc nhất thế giới, nhưng trong lịch sử, tập đoàn quân nhân Miến Điện không có mối thâm thù với Hoa Kỳ. Chính vì lẽ đó, sự điều chỉnh chiến lược từ gần gũi với Trung cộng chuyển sang thân thiện với Hoa Kỳ có thể thực hiện dễ dàng hơn, vì không có chướng ngại tâm lý. Nhờ đó, cuộc chuyển hoá dân chủ tại Miến Điện bớt đi khá nhiều cản trở.

Việt Nam, Hoa Kỳ: Ai cần ai hơn?

Quay trở lại tình hình chính trị Việt Nam. Kết thúc chuyến thăm Hoa Kỳ của ông Trương Tấn Sang, giới phân tích trong và ngoài nước đưa ra nhiều quan điểm, bình luận khác nhau. Có người cho rằng, đây là một chuyến đi thành công, có thể đưa Việt Nam vào một ngã rẽ mới. Có người bi quan hơn, nhận định chuyến đi thất bại vì ông Sang đã không mang về được một kết quả cụ thể nào. Theo thiển ý của tôi, chuyến đi của ông Sang là một thất bại về mặt ngoại giao nhưng thành công về mặt chính trị đối với tập đoàn cầm quyền.

Mặc dù, Việt Nam đang nằm trong khu vực “nhạy cảm” mà Hoa Kỳ muốn tái lập ảnh hưởng, nhưng điều đó vẫn chưa đủ quan trọng để có thể liệt kê vào danh sách các quốc gia ưu tiên đặc biệt. Tại khu vực Đông Nam Á còn có nhiều quốc gia là đồng minh chiến lược của Hoa Kỳ như Singapore, Philippines...và sau này sẽ là Miến Điện – một quốc gia quân phiệt đang trên đà cải cách dân chủ. Chính vì lẽ đó, mà Hoa Kỳ đã không đặt nặng việc thiết lập quan hệ đối tác chiến lược với Việt Nam. Hoa Kỳ yêu cầu chính quyền Cộng sản phải có một sự thay đổi chính trị mạnh mẽ vì họ biết rằng quyền lợi của một nước Việt Nam Cộng sản sẽ không bao giờ tương đồng với lợi ích của nhân dân Mỹ. Hoa Kỳ không có lý do để đáp ứng những khẩn cầu của Việt Nam khi không nhận thấy những tiến bộ trong cải cách chính trị.

Rõ ràng là, trong những chuyến viếng thăm quan trọng của phái đoàn Việt Nam đến Mỹ, mà mới đây nhất là chuyến đi của ông Sang, Hoa Kỳ đã không dành cho phía Việt Nam sự đón tiếp nồng hậu nào. Khác với  cách đón tiếp Trương Tấn Sang, cách đây không lâu, chính phủ Hoa Kỳ đã trịnh trọng chào đón lãnh tụ đối lập Miến Điện, bà Aung San Suu Kyi như một chính khách quan trọng dù bà chỉ là một nghị sĩ trong Quốc hội Miến Điện. Qua đó chúng ta có thể phần nào lượng định được tính chất cũng như tầm quan trọng của Việt Nam trong đánh giá của người Mỹ.

Trong quan hệ Việt Mỹ, những người lãnh đạo nhận thức được rằng Hoa Kỳ không cần Việt Nam trong ván cờ chiến lược, ngược lại, Việt Nam rất cần Hoa Kỳ để phát triển kinh tế, mà có thể là để sống còn. Trọng tâm của chuyến đi, phái đoàn Việt Nam tha thiết kêu gọi Mỹ cho gia nhập hiệp ước đối tác thương mại xuyên Thái Bình Dương và hủy bỏ lệnh cấm vận vũ khí sát thương. Tuy nhiên, cái mà họ nhận được chỉ là những lời lẽ ngoại giao.

Những toan tính phía sau

Những người lãnh đạo Việt Nam phải nhận thức rõ điều đó hơn ai hết. Thế nhưng, nếu không đạt được thành quả bang giao cụ thể về kinh tế, chính trị, quân sự thì họ cũng có thể tận dụng cơ hội để đạt được những thứ khác. Có thể họ không cần sự tiếp đón nồng hậu hay những thành quả bang giao, vì  họ đang toan tính về những thứ nhỏ mọn nhưng lại có lợi cho họ trong nhất thời, trong tình thế đang lúng túng đối phó với sự bất mãn trong nước và trong thời gian chờ người đàn anh Trung Quốc ra chỉ thị mới.

Thực vậy, trong những năm gần đây, Hà Nội liên tục bị chỉ trích vì thái độ nhu nhược với Trung Quốc. Vì áp lực ngày càng lớn từ khối quần chúng đông đảo và một bộ phận đảng viên, một liệu pháp xoa dịu thiết nghĩ cũng hữu ích để những nhà lãnh đạo độc tài tranh thủ thời gian cho những âm mưu khác. Việc sử dụng chiêu bài xích lại gần với Hoa Kỳ vì thế là một nước đi cần thiết của họ.

Trong cuộc hội đàm, Trương Tấn Sang cố tình thổi phổng mối quan hệ Việt Mỹ khi phát biểu rằng Việt Nam - Hoa Kỳ  đã xác lập khuôn khổ quan hệ đối tác toàn diện. Mục tiêu tối quan trọng ẩn dấu sau cử chỉ này là để minh chứng cho người dân trong nước thấy rằng: nhà nước Việt Nam có bang giao tốt đẹp với tất cả các quốc gia trên thế giới; ngoài mối quan hệ với Trung Quốc đang bị chỉ trích nặng nề, đảng và nhà nước Việt Nam cũng chú trọng đến việc phát triển quan hệ ngoại giao với thế giới bên ngoài, đặc biệt là Mỹ và Phương Tây; quan hệ với Washington là nhằm tạo thế cân bằng, đối trọng với Bắc Kinh...Không thể phủ nhận những động thái đó có tác dụng hiệu quả trong việc xoa dịu lòng dân và những nhà đối lập trong một chừng mực nào đó.

Bên cạnh đó, ông Sang và Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam cũng không quên dùng chuyến đi này để đánh bóng tên tuổi của Hồ Chí Minh, một nhân vật được thần tượng hóa nhưng bị giới trẻ trong nước dần lãng quên. Họ tận dụng cơ hội tốt trong một chuyến đi có thể nói là đem lại dnah giá cho chính quyền Hà Nội, mỗi lần nữa, làm sống lại một biểu tượng mốc meo. Thông qua bức thư của Hồ Chí Minh gởi Tổng thống Mỹ Truman, Cộng sản Việt Nam đã cố tình tạo ra cái cảm giác đầy cám dỗ rằng:  Hồ Chí Minh cũng có tư tưởng dân chủ kiểu Mỹ  và ông ta cũng được chính giới Mỹ đánh giá cao. Điều này có tác dụng truyền thông lớn đối với giới trẻ trong nước.

Hơn nữa, việc xích lại gần Hoa Kỳ sẽ tạo ra sự bất an cho không ít những đảng viên cấp dưới, đặc biệt là những kẻ thủ cựu, họ sợ một sợ chuyển hướng hay thay đổi nào đó tạo một tương lai không thể dự đoán cho họ. Nhưng khi những nhà lãnh đạo trung ương gợi lại hình ảnh Hồ Chí Minh trong một chuyến đi quan trọng như thế, đại bộ phận đảng viên Cộng sản cấp dưới sẽ cảm thấy bớt lo ngại hơn khi nghĩ rằng trước đây ông Hồ cũng từng muốn bắt tay với Hoa Kỳ. Việc cầu cạnh một kẻ có thâm thù huyết hận với đảng như thế cũng dễ chấp nhận hơn đối với họ.

Có thể nói đây là một thành công chính trị của đảng Cộng sản, điều này khiến chúng ta liên tưởng đến cuộc tấn công tết Mậu thân, tuy là một thất bại về quân sự nhưng họ đã thành công trong cuộc vận động chính trị quốc tế. Những người lãnh đạo Việt Nam quả thật dốt nát về kỹ trị, về quản lý và xây dựng đất nước, nhưng đừng nên coi thường họ về mặt thủ đoạn chính trị và kỹ năng nắm giữ quyền lực.
Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả. Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.   

Huỳnh Trọng Hiếu

Huỳnh Trọng Hiếu là blogger tự do trẻ trong nước đấu tranh cho tự do, dân chủ cho Việt Nam. 
 ww.voatiengviet.com/content/nhung-thu-doan-nam-sau-chuyen-di-my-cua-ong-truong-tan-sang
/1728755.html
77. Lê Vĩnh   .Bên lề chuyến đi Mỹ của ông Trương Tấn Sang
 - DienDanCTM



Đồng bào Việt biểu tình trước
Tòa Bạch Ốc trong lúc T.T. Obama
tiếp ông Trương Tấn Sang



Mặc dù chuyến viếng thăm Hoa Kỳ của Chủ Tịch Nước CHXHCNVN Trương Tấn Sang được chuẩn bị quá vội vã và tin tức về chuyến đi này cũng được đưa ra khá trễ, nhưng trong khoảng hai ba tuần qua những tin tức và nhận định về cuộc viếng thăm này xuất hiện dày đặc trên nhiều cơ quan truyền thông. Tuy nhiên cũng có một số chuyện bên lề đáng chú ý nhưng chỉ được nói phớt qua hoặc không được đề cập đến. Những khoảng khuất lấp trong tin tức hoặc những chuyện bên lề bị bỏ qua như vậy tuy nhỏ nhưng có khi lại khiến cho những đánh giá về chuyến đi không đầy đủ, hoặc thậm chí trở thành xa sự thực, đặc biệt là đối với quần chúng ở VN, nơi mà thông tin vẫn còn bị vặn vẹo hoặc dấu diếm để phục vụ cho nhu cầu cai trị của đảng CSVN. Chuyến đi Âu Châu đầu năm nay của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng với một “khoảng tối về tin tức” đã khiến nhiều người tưởng rằng, ông Trọng và chế độ tại VN được các quốc gia Liên Âu “ngưỡng mộ” như báo chí của nhà nước đưa tin, là một thí dụ điển hình cho sự khuất lấp thông tin này.

Trở về sau chuyến đi vừa kể, ông Nguyễn Phú Trọng đã tự hãnh nói rằng: “Mình phải thế nào người ta mới mời mình chứ !” Thực ra thì trong chuyến đi đó, ông Trọng đã bị khối các quốc gia Liên Âu gọi đến để “mắng mỏ” về tình trạng nhân quyền tồi tệ ở Việt Nam. Giới truyền thông Tây Phương thường chỉ săn đón những tin tức nóng hổi, nên lá thư của Tổng Thư Ký khối Liên Âu, ông Ranieri Sabatucci gửi ra sau đó cho biết về điều này đã bị những tin tức mới dồn dập làm khuất đi, vì vậy mà ông Nguyễn Phú Trọng có được khoảng thời gian khoác lác như vừa kể trên.

Trở lại chuyến đi Mỹ vừa qua của ông Trương Tấn Sang, giới truyền thông đua nhau đưa tin về sự tiếp đón tẻ nhạt của nước chủ nhà dành cho ông Sang (dù rằng người ta vẫn gọi ông là president), cũng như sự thờ ơ của các cơ quan truyền thông lớn Hoa Kỳ trước những sự kiện diễn ra tại toà Bạch Ốc khi ông Trương Tấn Sang đến đó để hội kiến với tổng thống Obama. Thường thì đây là điều được giới truyền thông Mỹ chú mục vào, nhưng lần này chẳng có hệ thống truyền hình lớn nào đưa tin. Quả là sự bất thường của giới truyền thông Mỹ và cũng là sự bẽ bàng cho ông Trương Tấn Sang. Tuy nhiên, sự bẽ bàng của ông Sang không dừng ở đó. Một mẩu tin nhỏ không mấy ai để ý về lịch trình hàng ngày của tổng thống Mỹ trên trang Face Book của toà Bạch Ốc rất có thể là nguyên nhân cho sự ... “lạnh lùng” của giới truyền thông như vừa nêu. Trang Face Book của toà Bạch Ốc hôm đó không liệt kê việc tổng thống Obama hội kiến với chủ tịch Trương Tấn Sang.

Về phía phái đoàn của ông Trương Tấn Sang, tin tức chỉ đề cập sơ sài về cuộc tiếp đón chẳng “trọng thị” chút nào dành cho ông ở phi trường quân sự Andrew. Thế nhưng khán giả truyền hình ở Việt Nam thấy ống kính truyền hình chỉ quay ở một chỗ cũng có thể đoán được cuộc tiếp đón rất là...”đìu hiu”. Có người (chắc ở phái đoàn ra tiếp đón) còn than phiền là nơi đón tiếp chật quá không có chỗ chụp ảnh! Phi trường quân sự và phi trường quốc tế ở Mỹ thì cái nào cũng rộng mênh mông. Thế mà chỗ tiếp đón dành cho một vị “nguyên thủ quốc gia” như ông Sang và phái đoàn lại chật chội như vậy thì quả là lạ kỳ.

Những nhận định về kết quả chuyến đi của ông Trương Tấn Sang phần lớn đều đánh giá rất thấp. Tuy nhiên, nếu biết ông Trương Tấn Sang muốn đạt được điều gì cụ thể trong chuyến Mỹ du (dĩ nhiên cũng là mong muốn của bộ chính trị đảng CSVN, vì ông Sang chỉ là người được 'lập trình' sẵn để đi Mỹ) để so sánh với kết quả thì thì sự đánh giá sẽ chẳng sai trật được. Về điểm này cần phải nhắc lại một sự kiện khuất lấp, ít được giới truyền thông đề cập đến. Đó là, khi từ phi trường Andrew về đến toà đại sứ Việt Nam, ông Sang đã dành chút thì giờ nói chuyện và cảm ơn các cán bộ và nhân viên sứ quán, những người trong khi chờ đợi ra phi trường để đón ông đã chịu khó tập tành vỗ tay, để chuẩn bị cho việc nghênh đón được xôm tụ. Sau lời thăm hỏi và cám ơn, ông Sang đã nói về chuyến đi Mỹ rất quan trọng này, và cần có những ký kết nhất định để mang về. Ông Sang đã chấm dứt cuộc viếng thăm mà chẳng có một ký kết nào như ông mong muốn.

Ông ra về .... tay trắng.
Cũng trong cuộc nói chuyện 20 phút ngắn ngủi vừa kể, ông Trương Tấn Sang gọi phía Mỹ là “bạn”. Trước đây cách gọi này chỉ được đảng dùng khi nói về các nước XHCN anh em và các đảng Cộng Sản hoặc các đảng cánh tả, chứ không bao giờ được dùng cho các nước tư bản “đối phương”. Chẳng biết đây có phải là “một nhận thức mới” của ông Sang hay không? Trong số những người tháp tùng ông Sang có hai ông tướng “mật thám” có gốc Bắc Kinh là tướng công an Tô Lâm và tướng quân đội Nguyễn Chí Vịnh. Hai người này tuy cấp chức nhỏ hơn ông Sang, nhưng biết đâu uy quyền ngầm lại chẳng lớn hơn? Không biết họ có “nhất trí” với cách gọi của ông Sang hay không. Cách gọi lẽ ra chỉ được dùng để nói đến “nước bạn” cùng ý thức hệ là Trung Quốc ?

Giới truyền thông cũng châm biếm khá nhiều về sự “keo kiệt” của toà Bạch Ốc khi ông Sang và đoàn tuỳ tùng đông đảo đi nửa vòng trái đất sang nước Mỹ mà không mời một bữa ăn tối linh đình như thông lệ thường có trong việc tiếp đón một nguyên thủ quốc gia. Đã thế cả một bữa ăn trưa nhẹ (working lunch) cũng không có nốt. Bữa ăn “chùa” cho phái đoàn ông Sang ở bộ ngoại giao Mỹ chỉ được báo chí đề cập qua loa mà không để ý đến việc ông Sang có bị nghẹn trong bữa ăn đó hay không.

Trước bữa ăn, ông Sang được ngoại trưởng Mỹ giới thiệu “làm quen” với bà Uzra Zeya, Quyền Trợ lý Ngoại trưởng Mỹ phụ trách các vấn đề Dân chủ, Nhân quyền và Lao động, và ông Luis Cdebaca, Đại sứ Lưu động đặc trách việc chống tệ nạn buôn người. Hai nhân vật này vẫn hay “truy” CSVN về những “thành tích” trong lãnh vực họ phụ trách. Các báo cáo của họ trước quốc hội Hoa Kỳ chưa bao giờ làm cho bộ mặt của CSVN được sáng sủa hơn. Do đó có thể đoán được là ông Sang nuốt chẳng trôi trong bữa ăn ngoại giao duy nhất này trên đất Mỹ. Bên cạnh đó, các “đồng chí” chức sắc tôn giáo được ông Sang mang theo để làm “nhiêm vụ giải độc” có thuyết phục được “đối tác” của họ không thì cũng chẳng ai biết vì trong chương trình nghị sự chẳng có cơ quan hành pháp, lập pháp nào của chính phủ Mỹ muốn gặp họ cả. Lôi đi rồi lại kéo về.

Bên cạnh những chuyện bên lề thì vấn đề quan trọng nhất và cũng được nhắc đến nhiều nhất trong chuyến đi Mỹ của ông Sang là vấn đề nhân quyền. Về điểm này ông Sang nhắc đi nhắc lại về “nhận thức khác biệt” của đảng CSVN mà ông đang là một trong những nhân vật lãnh đạo, dù rằng chính đảng ông đã đồng ý về những nguyên tắc và định nghĩa về nhân quyền để ký kết các công ước quốc tế nhân quyền, chứ chẳng hề bị ai áp đặt. Còn về phía tổng thống Obama, ông đã xác định nhận thức về nhân quyền của mình qua nhiều bài diễn văn. Trong bài diễn văn trước quốc hội Úc ngày 17/11/2011 ông đã đề cập đến những quyền căn bản và mang tính phổ quát của con người như quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do tôn giáo và tự do lựa chọn người lãnh đạo. Ông nhấn mạnh rằng, đó không phải là quyền của người Mỹ, quyền của người Úc, hay quyền của người Tây Phương, mà là quyền của từng con người trên trái đất này. Một năm sau, ngày 19/11/2012, trong bài diễn văn đọc trước hàng ngàn sinh viên đại học Ngưỡng Quảng (Miến Điện) ông Obama nói nhiều hơn về quyền con người, về các quyền tự do; mà điều đầu tiên là quyền của người dân được bày tỏ quan điểm, chính kiến của mình.

“Nhận thức” về nhân quyền của hai bên cách biệt là như thế. Ông Obama có nói đến việc hai bên phải từng bước tiến lại gần nhau. Phía Mỹ thì chắc chỉ cần đứng yên một chỗ, vì nhận thức của họ đã phù hợp với các nguyên tắc và định nghĩa về nhân quyền của nhân loại ngày nay. Vấn đề còn lại là phiá CSVN lúc nào sẽ....”cất bước”. Blogger Cầu Nhật Tân có nhận xét sâu sắc về việc này khi ông nhìn lại 13 năm sau cuộc viếng thăm Việt Nam của Tổng thống Clinton vào năm 2000:

"Ông Clinton nói chuyện tại Đại Học Quốc gia Hà Nội đề cao tầm quan trọng của công dân với các quyền tự do, tầm quan trọng của nhà nước pháp quyền trong phát triển kinh tế, tầm quan trọng của nền kinh tế thị trường, vai trò của kinh tế tư nhân.”


“Hơn 10 năm sau, những nội dung mà Clinton nhắc nhở đối với VN còn nguyên giá trị đến ngày nay tại nước ta. Hãy suy ngẫm mà xem: Vấn đề hiến pháp dân chủ. Các quyền tự do cơ bản được tôn trọng thế nào? Xây dựng nhà nước pháp quyền ra sao? Trách nhiệm của nhà nước đối với nhân dân, vấn đề chống tham nhũng, tư pháp độc lập, vai trò của báo chí tự do, sự phát triển kinh tế tư nhân … Những sợi chỉ trên tại Việt Nam dường như càng ngày càng rối rắm trong một định hướng mà đích đến còn rất mịt mờ với cái đuôi XHCN (nên nhớ rằng văn kiện ký kết Hiệp định và văn kiện VN gia nhập WTO không có chỗ nào có cái đuôi XHCN – cái này là sản phẩm thuần túy “nội địa hóa”). Hơn chục năm sau, những người nông dân mất sinh kế, mất ruộng đồng và những công nhân mất nhà máy, mất việc làm giật mình tự hỏi họ đang đi về đâu với cái đuôi XHCN này?” (2)

Như thế có nghĩa là trong suốt 13 năm, phía CSVN chẳng bước một bước nào .
Tổng thống Obama cũng nói đến, từng bước hai nước Mỹ Việt cần xây dựng lòng tin. Lòng tin cũng còn là một “ẩn số”. Khi mà CSVN vẫn ra rả trên báo Quân Đội Nhân Dân và nhiều tờ báo con, báo cháu khác những bài “cảnh giác” về các “lực lượng thù địch” mà Mỹ là “kẻ cầm đầu”, thì làm sao có thể xây dựng lòng tin được?

Nhiều người có khuynh hướng cho rằng, để xem từ nay đến vài tháng nữa xem Hà Nội có thả tù nhân lương tâm nào theo đòi hỏi của Hoa Kỳ để “xây dựng lòng tin” không? Điều này nếu xẩy ra cũng khò mà biết được “thiện chí” của CSVN như thế nào. Vì chuyện nay thả mai bắt để phục vụ nhu cầu cai trị của đảng là điều vẫn diễn ra thường xuyên.

***

Hiển nhiên cuộc viếng thăm Hoa Kỳ vừa qua của ông Trương Tấn Sang là một nhu cầu của Hà Nội để gia tăng mối quan hệ với Hoa Kỳ. Những nhóm từ ngữ như “đối tác chiến lược”, “đối tác toàn diện” đã được nhắc đến khá nhiều. Tuy nhiên, với một số những diễn tiến của cuộc viếng thăm như vừa được điểm lại ở trên, chặng đường để hai bên tiến lại gần nhau vẫn còn khá nhiều chông gai, khi mà Hà Nội vẫn không thay đổi cung cách ứng xử của họ, đặc biệt là trong quan hệ giữa họ với người dân trước khi đối với các quốc gia khác. Trước đây chính phủ Miến Điện cũng ở tình trạng tương tự như Việt Nam hiện nay, nhưng chỉ cần 2 năm cải thiện mối quan hệ với chính người dân Miến, thế giới đã nhìn chính phủ đó bằng những cặp mắt hoàn toàn khác. Lập tức những mối quan hệ tích cực khai mở khắp mọi phương hướng, đặc biệt đối với Hoa Kỳ.

Về mối quan hệ với bên ngoài, trong cuộc hội thảo khoa học về biển Đông tại New York hồi tháng tư vừa qua, một nhà khoa học nhận định rằng: Việt Nam hiện tại có quan hệ ngoại giao với hơn 150 nước nhưng không có nước nào là bạn, dù là một vài nước nhỏ cũng không có. Bởi vì, khi quan hệ với Trung quốc và các nước XHCN khác là để giữ sự tồn vong của chế độ, còn quan hệ với Mỹ và các nước tư bản khác chủ yếu là để trục lợi. Cả hai cách quan hệ này đều không phù hợp trong thế giới ngày nay.

Tóm lại, cả cách quan hệ với người dân lẫn cách quan hệ với bên ngoài của CSVN hiện nay đều không phù hợp với xu thế thời đại. Liệu đảng CSVN có thực tâm muốn điều chỉnh lại những cách quan hệ đó sau chuyến đi Mỹ của ông Trương Tấn Sang không ?

http://diendanctm.blogspot.ca/2013/08/ben-le-chuyen-i-my-cua-ong-truong-tan.html


78. HUỲNH NGỌC TUẤN. NHỮNG TÍN HIỆU TRÁI CHIỀU.
 
Quan hệ Việt –Mỹ là mối quan tâm hàng đầu hiện nay của người Việt trong và ngoài nước, cũng là mối quan tâm hàng đầu của những chuyên gia phân tích chính trị và quan hệ quốc tế.
Vì nếu giải mã đúng mối quan hệ phức tạp này sẽ giúp cho chúng ta có thể lượng định được đường lối của nhà cầm quyền CSVN trong thời gian tới.
Nhưng ngược lại những hành động và chính sách của nhà cầm quyền CSVN cũng là những chỉ dấu cho chúng ta biết được chính sách đối ngoại của họ, nhất là trong quan hệ với hai siêu cường là Mỹ và Trung cộng, hai đối tác quan trọng bậc nhất của CSVN.

Mặt khác chúng ta cũng phải quan sát mối quan hệ Mỹ- Trung để phán đoán “nước cờ” của CSVN vì quan hệ Mỹ - Trung quyết định những mối quan hệ khác kể cả quan hệ Việt –Trung hay Việt- Nga. Vì quan hệ Mỹ - Trung chính là cái “thế” của cục diện thế giới.
Nhưng khi nhìn vào mối quan hệ Việt – Mỹ chúng ta thấy có những tín hiệu trái chiều.
Theo đánh giá của ông Ernest Bower, một chuyên gia về mối quan hệ Mỹ -Việt lâu năm và hiện là cố vấn cao cấp cho Trung tâm nghiên cứu Quốc tế CSIS có uy tín thì Việt Nam là một đối tác quan trọng của Hoa Kỳ?

Thực tế có đúng vậy không? chúng ta thử nhìn lại những sự kiện và hình ảnh trong chuyến Mỹ du này của ông Trương Tấn Sang (TTS).
Thứ nhất: Ông Trương Tấn Sang không được đón tiếp theo những nghi thức dành cho một vị nguyên thủ quốc gia như phải được chào đón bởi một đồng nhiệm là Tổng thống Obama hay một thành viên cao cấp của chính phủ như Phó Tổng thống hoặc Bộ trưởng Ngoại giao mà chỉ có vị Đại sứ Mỹ tại VN ra đón là ông David Shear.

Tại sân bay không trải thảm đỏ, không có hoa cũng không có hàng quân danh dự chào đón tân khách.
Nhìn lại lịch sử VN, hai vị Tổng thống của Việt Nam Cộng hòa là ông Ngô Đình Diệm và Ông Nguyễn Văn Thiệu được người đồng nhiệm là Tổng thống Mỹ ra tận chân cầu thang máy bay để đón tiếp, có thảm đỏ, có đội quân danh dự dàn chào trang trọng đúng với tầm vóc của vị nguyên thủ quốc gia.
Ông Trương Tấn Sang cũng không nhận được những nghi thức khác mà một vị nguyên thủ thường được nước chủ nhà dành cho như: nhà nghỉ và buổi tiệc dành cho quốc khách, ông TTS chỉ qua đêm trong một khách sạn!
Nhưng thái độ xem thường ông Trương Tấn Sang của ông chủ Nhà Trắng còn thể hiện lộ liễu hơn trong cuộc họp báo:

Theo quan sát của nhà văn Phạm Thị Hoài:
Ở phút thứ 12:15, trong khi ông Chủ tịch Việt Nam đang phát biểu thì ông Tổng thống Hoa Kỳ điềm nhiên thò tay vào túi áo vét, lấy một mảnh giấy ra nghiên cứu. Trong 20 giây đồng hồ tiếp theo, Obama bỏ mặc vị khách của mình để “tranh thủ làm việc riêng”, ngay cả khi ông Trương Tấn Sang đã dứt lời và người phiên dịch đã bắt đầu phần mình. Chỉ thiếu điều ngài Tổng thống rút điện thoại ra tranh thủ nhắn tin cho vợ.

Ở phút thứ 15:43, ngài Tổng thống duỗi mạnh tay trái để cổ tay áo vét co lên, mặt đồng hồ ở cổ tay áo sơ-mi hiện ra, và kín đáo một cách lộ liễu liếc đồng hồ, nếu không muốn nói là trong một phần mười giây ông đã giơ đồng hồ vào mặt Chủ tịch Sang. Obama là người hoàn hảo trong các thủ tục về trang phục. Ông thừa biết rằng để cổ tay áo sơ mi thò ra ngoài cổ tay áo vét quá 2 phân là hỏng.
Nhìn những hình ảnh đó tôi cảm thấy cay đắng cho dù với tôi, ông Trương Tấn Sang chỉ là người đại diện cho đảng CSVN chứ không đại diện cho nhân dân VN. Đảng CSVN đã làm nhục dân tộc Việt Nam và làm nhục chính bản thân họ.

Nghi thức mà nước Mỹ dành cho bà Aung san Sukyi của Miến Điện còn trang trọng và thân mật hơn dành cho ông TTS cho dù bà Sukyi chỉ là một lãnh đạo đối lập chứ chưa phải là nguyên thủ quốc gia.
Bà Aung san Sukyi đã đến thăm và được mời phát biểu tại trụ sở Quốc Hội Hoa Kỳ, tại đây bà đã được trao tặng Huy chương Vàng của Quốc Hội (Congressional Gold Medal), vinh dự cao quý nhất của cơ quan lập pháp Hoa Kỳ dành cho một nhân vật dân sự.

Nếu thực sự Mỹ coi CS Việt Nam là một đối tác quan trọng trong chiến lược chuyển trục tại châu Á- Thái Bình Dương thì người Mỹ có thể bạc đãi đối tác của mình đến thế không?
Khi so sánh như vậy chúng ta làm bậc ra câu hỏi phải chăng ông Obama và chính phủ Mỹ coi bà Aung san Sukyi là đối tác trong tương lai còn ông TTS và CSVN sẽ không là đối tác của Mỹ trong tương lai nữa?
Nếu mục đích của CSVN về chính trị- quốc phòng là muốn có quan hệ đối tác chiến lược toàn diện với Hoa Kỳ để làm đối trọng với Trung Hoa và về kinh tế là để gia nhập vào Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương TPP nhằm cứu vãn nền kinh tế đang tụt dốc thê thảm thì CSVN phải có những thể hiện thiện chí trong việc tôn trọng nhân quyền để được Mỹ đánh giá tích cực, tạo thuận lợi cho quan hệ chiến lược như nhà cầm quyền quân nhân Miến Điện đã làm.

Để đạt được những mục tiêu đó CSVN phải xây dựng “lòng tin” đối với Mỹ và cộng đồng các quốc gia dân chủ như ông Nguyễn Tấn Dũng đã từng nói, nhưng ngược lại trước chuyến công du Hoa Kỳ 10 ngày CSVN ban hành nghị định 72 để đàn áp và triệt tiêu quyền tự do ngôn luận, tự do internet.
Những tín hiệu trái chiều như vậy giúp chúng ta suy đoán phải chăng người Mỹ đã nhận thấy sự thiếu thành thật của CSVN nên tỏ ra khinh thường?
Còn CSVN thì chỉ làm những động tác giả để lấy lòng Mỹ mong tìm đường vào TPP, mở rộng buôn bán với Mỹ để vực dậy nền kinh tế đang tụt dốc nhưng vẫn tiếp tục con đường XHCN cùng đàn anh Trung cộng chia sẻ những giá trị Cộng sản?
Phải chăng CSVN muốn được tất cả trong quan hệ với Mỹ mà chẳng mất gì, muốn trở thành “đối tác chiến lược toàn diện” nhưng vẫn coi Mỹ là kẻ thù là bọn “Tư bản thối nát và đang giẫy chết”?
Với việc chuyển trọng tâm chiến lược sang vùng Châu Á- Thái Bình Dương của Mỹ để đối phó với sự trỗi dậy hung hăng của TC cục diện khu vực sẽ thay đổi sâu sắc, không thích nghi được với môi trường chính trị mới CSVN sẽ làm phương hại đến an ninh quốc gia, thiệt hại quyền lợi dân tộc và bản thân đảng CSVN cũng không được lợi gì.
Không thích nghi với thời cuộc CSVN sẽ trở thành vật cản đường, nhưng không vì vậy mà thời cuộc phải chuyển hướng, thời cuộc vẫn phải tiến về phía trước.
  Huỳnh ngọc Tuấn
 http://vietluan.com.au/thong-tin-nhung-tin-hieu-trai-chieu
 

79. Bùi Tín. Hai bức ảnh nói lên nhiều điều.Blog / Bùi Tín


Tổng thống Obama tiếp bà Aung San Syu Kyi tại Tòa Bạch Ốc hồi tháng 9 năm 2012.Tổng thống Obama tiếp bà Aung San Syu Kyi tại Tòa Bạch Ốc hồi tháng 9 năm 2012.
CỠ CHỮ
Chỉ 2 bức ảnh có khi nói được nhiều điều còn hơn vài trang giấy.

Đó là 2 bức ảnh chụp cùng một nơi, Phòng Bầu dục của Tòa Bạch Ốc, nơi làm việc của Tổng thống Hoa Kỳ.

Bức đầu chụp khi Tổng thống Barack Obama tiếp bà Aung San Syu Kyi hồi tháng 9 năm 2012, ngay sau khi bà đến thăm và được mời phát biểu tại trụ sở Quốc Hội, tại đây bà đã được trao tặng Huy chương Vàng của Quốc Hội (Congressional Gold Medal), vinh dự cao quý nhất của cơ quan lập pháp Hoa Kỳ dành cho một nhân vật dân sự.

Bức thứ hai chụp khi Tổng thống Obama tiếp Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang ngày 25 -7- 2013, sau khi hội đàm và ra tuyên bố chung về nâng cao quan hệ toàn diện giữa 2 nước.

Trong bức ảnh thứ nhất, nét mặt cả chủ lẫn khách đều tươi tắn, thân thiết, tuy là lần đầu tiên gặp nhau trong cuộc đời hoạt động của mình. Chủ và khách đều là những người đã được trao tặng giải thưởng Nobel Hòa Bình hiếm hoi.

Tại đây Tổng thống Obama đã gắn lên ngực Bà Khách Quý tấm huân chương Tự Do.

Tiếp đó, sau khi trúng cử tổng thống Mỹ nhiệm kỳ thứ hai, ông Obama đã chọn Miến Điện làm nơi đến công du đầu tiên và đã đến thăm bà Aung San Syu Kyi ngay tại căn nhà nhỏ của bà bên bờ hồ ở Rangoon.

Tổng thống Obama gặp Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang tại phòng Bầu dục của Tòa Bạch Ốc, ngày 25/7/2013.Tổng thống Obama gặp Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang tại phòng Bầu dục của Tòa Bạch Ốc, ngày 25/7/2013.
Trong bức ảnh thứ hai, giữa lúc ông Sang cám ơn Tổng thống Obama đã quan tâm chăm sóc bà con người Mỹ gốc Việt (nói nhịu là «người Việt gốc Mỹ »), những nạn nhân bi thảm do chính ách chiếm đóng tàn bạo của đảng CS của ông gây nên, thì ông Obama đã không che dấu nổi sự sốt ruột và chán nản của mình. Ông kéo thật cao cổ tay áo trái để lộ mặt chiếc đồng hồ lớn chĩa vào mặt ông Sang, ngụ ý nhắc rằng: biết rồi, khổ lắm, nói dài thế, không còn thời gian cho ông, tôi đang bận việc khác.

Ba chục nhà báo quốc tế có mặt nhìn ra cảnh này.

Nét mặt bực mình của tổng thống Hoa Kỳ hiện rõ bao nhiêu thì nét mặt ông Sang càng hiện ra nét bẽ bàng bấy nhiêu.

Không bẽ bàng sao được khi ra sân bay đón một vị mang danh chủ tịch nước chỉ có trơ trọi viên đại sứ Hoa Kỳ từ Hà Nội chạy về đón, một đại diện Bộ Ngoại giao không thấy nêu tên và chức vụ, không có đội danh dự, không có trống kèn và súng nổ chào mừng, cũng chẳng có treo cờ 2 nước tại Tòa Bạch Ốc như lẽ ra lễ tân phải như thế.

Không bẽ bàng sao được khi mọi điều tốt đẹp vẫn còn là những thách thức ở phía trước, chưa có điều gì chắc chắn cả. Có vào TPP (Tổ chức Đối tác Xuyên Thái Bình Dương) hay không còn tùy ở Việt Nam có sớm thay đổi luật buôn bán tự do, cho lao động quyền lập công đoàn tự do hay không, có điều chỉnh khái niệm tệ hại lấy quốc doanh làm chủ đạo nền kinh tế hay không. Và mong được đón tiếp Tổng thống Obama để thủ lợi riêng mọi mặt cho đảng CS thì…còn xơi, nếu như vẫn giữ trong tù hàng mấy chục nhân vật yêu nước chống bành trướng, vẫn bịt mồm làng báo, vẫn kỳ thị tôn giáo, vẫn bắt luật pháp và tòa án phải tuân theo quyết định của đảng.

Hai bức ảnh rất nên mang về treo trong phòng Chủ tịch nước ở Ba Đình Hà Nội, để ông Trương Tấn Sang và các quan chức tùy tùng tìm hiểu cho ra lẽ, vì sao lại có chuyện trong Tòa Bạch Ốc nhất bên trọng, nhất bên khinh thế nhỉ!

Qua ngắm 2 bức ảnh, giới trí thức và mọi công dân yêu nước sẽ ngộ sâu thêm một điều thiết yếu, phải thay gấp cả hệ thống chính trị từ độc quyền đảng trị sang đa nguyên dân chủ pháp trị. Không có con đường tắt nào cả.

* Blog của Nhà báo Bùi Tín là blog cá nhân. Các bài viết trên blog được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Bùi Tín

Nhà báo Bùi Tín hiện sống tự do ở Pháp, là một nhà báo chuyên nghiệp, một nhà bình luận thời sự quốc tế, và là cộng tác viên thường xuyên của đài VOA. Ðối tượng chính của nhà báo Bùi Tín là giới trí thức trong và ngoài nước, đặc biệt là tuổi trẻ Việt Nam quan tâm đến quê hương tổ quốc.
http://www.voatiengviet.com/content/hai-buc-anh-noi-len-nhieu-dieu/1713289.html

80. Đoàn Hưng Quốc .Chuyến đi của Chủ Tịch Trương Tấn Sang thành công hay thất bại? 

Nếu đã xem Trung Quốc làm tiêu chuẩn để bắt chước thì lãnh đạo Việt Nam phải chọn cho đúng bài học lịch sử – tức là các quyết định thao lược quyền biến của Mao và Đặng – thay vì mãi lấn cấn với “16 chữ vàng” và “bốn tốt” vốn không chỉ là sáo ngữ vô duyên mà còn làm thiệt hại đến quyền lợi đất nước.
Họ Mao mời Tổng thống Richard Nixon đến Bắc Kinh năm 1972 để bắt tay với Mỹ gỡ rối cho Trung Quốc trong thế đang bị Liên bang Xô Viết kềm chế và đe dọa. Họ Đặng sang Hoa Kỳ năm 1979 hai tuần trước khi xua quân tấn công vào Việt Nam để tung hỏa mù rằng có sự thoả thuận với Mỹ nhằm phòng hờ trường hợp Hồng quân Xô Viết trả đũa tấn công vào biên giới phía Bắc.

Hai nhà lãnh đạo nói trên đã có những quyết định đột phá vì quyền lợi của đất nước họ. Họ không chậm chạp tiến từng bước để cải thiện bang giao với Mỹ mà chủ động tạo Thời và Cơ, kết quả là loại bỏ được đối thủ chiến lược hàng đầu và đưa Trung Quốc lên thành cường quốc hạng nhì trên thế giới.
Trên bình diện ngoại giao, Mao và Đặng sử dụng chủ nghĩa cộng sản như viên kẹo đường để dụ dỗ các dân tộc khác, còn chính Trung Quốc một khi bị lấn ép đã không ngần ngại vứt bỏ ngay tình đoàn kết keo sơn của vô sản quốc tế để bắt tay với trùm tư bản, vừa nhằm ngăn chận Liên Xô và cũng là tìm cơ hội học hỏi canh tân đất nước.
Cho dù biết rất rõ rằng mục tiêu của Mỹ muốn lợi dụng khai thác mối mâu thuẫn giữa Nga-Hoa nhưng Mao và Đặng không cần che giấu sự rạn nứt trong khối cộng sản, và sẵn sàng hợp tác với Hoa Kỳ vì quyền lợi chiến lược tương đồng giữa hai quốc gia ngay trong giai đoạn đó.
Khi đã nói chuyện với Mỹ thì Bắc Kinh không cần gợi nhắc đến các chiến tích như Hồng  binh đã đẩy lùi quân đội Liên Hiệp Quốc từ biên giới Hoa Lục xuống đến vĩ tuyến 38 tại Hàn Quốc; hay gián tiếp ngăn chận Hoa Kỳ và quân đội Đồng Minh không được tiến lên trên vĩ tuyến 17 ở Việt Nam. Hình thức khoe khoang nông cạn đó không phù hợp với tư thế của các nhà lãnh đạo khi muốn xoay chuyển bàn cờ quốc tế.
Khó mà phủ nhận những bước tiến nhảy vọt của Hoa Lục trong vòng 30 năm nay cho dù các thành quả tích cực bị lu mờ phần nào bởi tổ chức nhà nước toàn trị, hệ thống tư bản hỗn mang và các mâu thuẩn sâu rộng trong xã hội. Mô hình Trung Quốc không thể xem là kiểu mẫu, nhưng đã muốn bắt chước thì phải chọn đúng bài để học.
Nếu trong những ngày sắp tới vẫn không thấy các bước đột phá và quan hệ Việt-Mỹ chỉ được cải tiến theo nhịp độ bình thường thì tôi cho rằng chuyến đi của ông Trương Tấn Sang đến Hoa Kỳ là một thất bại vì không đáp ứng được nhu cầu cấp thiết của đất nước.



  81. BÙI TÍN.Gánh nặng của một chuyến đi xa
CỠ CHỮ
Chủ tịch nước Việt Nam, ông Trương Tấn Sang, lên đường sang Hoa Kỳ. Đây là một chuyến đi xa hiếm có và hệ trọng. Người Việt Nam quan tâm đến vận mệnh của đất nước rất chú ý theo dõi cuộc đi này.

Đã có nhiều bình luận, phán đoán, hy vọng và bi quan khác nhau về chuyến đi này.

Một số ý kiến bi quan cho rằng theo thể chế hiện hành, chức vụ Chủ tịch nước chỉ có tính cách tượng trưng, không có mấy thực quyền, có vị thế thấp hơn cả Tổng Bí thư lẫn Thủ tướng, cũng hẹp hơn của Chủ tịch Quốc hội. Ở Trung quốc thì tình hình khác hẳn, vì ở đó Chủ tịch nước kiêm luôn nhiệm vụ Tổng Bí thư đảng CS và thống lĩnh cả quân đội.

Cũng có nhiều ý kiến đóng góp và cố vấn cho ông Sang trước khi đoàn của ông lên đường vào thứ Ba 24 tháng 7 này. Giáo sư Ngô Vĩnh Long, một người am hiểu về quan hệ quốc tế, khuyên ông nên hiểu thật rõ chính giới Mỹ, Tổng thống Mỹ, Chính phủ Mỹ, Quốc hội Mỹ, công luận Mỹ để có thái độ thức thời và thích đáng. Theo ông, Hoa Kỳ tuy có lúc có tham gia chiến tranh ở Việt Nam nhưng hiện không có tham vọng gì về lãnh thổ, chủ quyền của ta. Cần nhớ rằng về quan hệ chính trị, quốc phòng, kinh tế…Việt Nam cần đến Mỹ hơn là Mỹ cần đến Việt Nam. Quả bóng hiện nay đang ở trên phần sân của Việt Nam. Hoa Kỳ đang cần Việt Nam cùng tham gia ngăn chặn mưu đồ bành trướng quân sự, kinh tế xuống phương Nam của Trung Quốc, một siêu cường CS đang trỗi dậy một cách nguy hiểm cho toàn thế giới. Việt Nam đang cần Mỹ ủng hộ để vào TPP - Tổ chức kinh tế xuyên Thái Bình Dương, với nhiều lợi ích to lớn lâu dài trong khi thời gian đang cấp bách, nhưng với điều kiện là Hà Nội phải thay đổi rõ ràng về chính trị theo hướng tôn trọng nhân quyền, và về kinh tế nới rộng tự do kinh doanh cho nhà kinh doanh tư nhân trong nước và nước ngoài. Việt Nam đang cần thoát khỏi sứ khống chế cực kỳ nguy hiểm của Bắc Kinh.

Giáo sư Lê Xuân Khoa cũng góp một ý tưởng quan trọng là nếu lãnh đạo đảng CS hiểu rõ thời cơ hiếm có này để có một quyết định hệ trọng là thực hiện dân chủ hóa, chuyển đổi cả hệ thống chính trị độc đảng sang hệ thống dân chủ đa nguyên đa đảng theo kịp bước tiến của thời đại, sáng suốt đi trước Trung Quốc trên con đường dân chủ hóa tất yếu, thì đó sẽ là một cuộc đột phá to lớn mang lại lợi ích lâu dài cho nhân dân ta, khắc phục tận gốc tình thế bế tắc kéo dài hiện tại.

Các nhà lãnh đạo Trung Quốc từng hứa hẹn với dân họ là sớm muộn gì cũng sẽ thực hiện dân chủ đa nguyên đa đảng, nhưng phải đi từng bước, qua 5 năm, 10 năm hay hơn nữa. Công dân tự do bỏ phiếu chọn người lãnh đạo ở cấp xã, rồi lên cấp huyện, cấp tỉnh, cuối cùng mới mở rộng cho cả nước. Đến bao giờ thì chưa biết. Đây là một kiểu hứa suông, xoa dịu, lừa dối. Trung Quốc quá rộng, quá đông, chuyển mình nặng nề khó khăn. Việt Nam ta gọn hơn, có truyền thống cố kết dân tộc trước ngoại xâm, dễ chuyển mình theo thời đại mới, hoàn toàn có thể bứt lên trước làm gương cho nước láng giềng khổng lồ nhưng ỳ ạch chậm tiến.

Đó chính là ý kiến của 72 trí thức đầu đàn phát biểu trong Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp, của 100 trí thức có thêm ý kiến về Sửa đổi Hiến pháp, về trưng cầu dân ý và về sửa Luật đất đai. Đó cũng là chính kiến của 15 ngàn công dân cũng chung kiến nghị bác bỏ bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp của Quốc hội. Chưa bao giờ có một số đông công dân nhất trí mạnh mẽ về một vấn đề thiết yếu như thế. Ông Trương Tấn Sang cần đọc cho thật kỹ các văn kiện rất có ý nghĩa ấy. Có thể nói túi khôn dân tộc hiện nằm trong đó.

Một câu hỏi còn lơ lửng chưa được trả lời rành mạch là việc ông Trương Tấn Sang ký Tuyên bố chung và ký một loạt 10 hiệp ước, hiệp định và thỏa thuận với Trung Quốc ở Bắc Kinh tháng 6 vừa qua có được sự đồng ý của Bộ Chính trị và của Quốc hội hay chưa? Có phải nhóm tiền trạm đi trước chuẩn bị gồm có Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh và Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải, một người Tàu, đã giúp cho Bắc Kinh thảo trước các văn kiện để dử ông Sang không?

Thông thường, Bộ Chính trị phải thảo luận và biểu quyết theo đa số về các vấn đề hệ trọng của đất nước. Sẽ là điều hợp lý và sáng suốt nếu như ông Trương Tấn Sang, trước khi lên đường, có cuộc họp với Bộ Chính trị để bàn về nội dung sẽ phát biểu với phía Hoa Kỳ. Sẽ là tin vui vô hạn cho nhân dân ta nếu như trong cuộc họp này, tiếng nói của trí thức Việt Nam trong và ngoài nước lọt vào những đôi tai chăm chú và thức tỉnh của 16 ủy viên Bộ Chính trị, để họ có quyết định đại thể ngắn gọn như sau: «Trong quan hệ đối ngoại, Việt Nam chủ trương gìn giữ, phát triển tình bạn láng giềng hòa thuận với nhân dân Trung Quốc, thực hiện mối quan hệ hữu nghị tương kính, hợp tác bình đẳng với nhà cầm quyền Trung Quốc, đồng thời tự khẳng định mình có quyền tự do kết bạn bè thân thiết toàn diện - kể cả liên minh quân sự chặt chẽ khi cần thiết - với những đối tác mà Việt Nam tin cậy, như Lào, Campuchia, Indonesia, Ấn Độ, Nhật Bản, Hoa Kỳ và Liên Âu».

Sao lại không thể có một giả thuyết và hy vọng như vậy? Tất nhiên quan hệ đối ngoại mang tính đột phá như thế sẽ tạo thanh thế đặc biệt cho Việt Nam để đổi mới sâu rộng cả về chính trị, nội trị, đối ngoại, quốc phòng, văn hóa.Thế lực bành trướng sẽ tức điên lên nhưng chúng không thể làm những gì quá đáng trước thế mới của nước Việt Nam dân chủ liên minh chặt chẽ với thế giới hiện đại.

Ngay trước mắt, Việt Nam sẽ sớm gia nhập đàng hoàng tổ chức Hợp tác TPP Xuyên Thái Bình Dương. Và tất nhiên 35 anh chị em tù chính trị được tự do tham gia xây dựng đất nước.

Sức bật của dân tộc hồi sinh sẽ biểu hiện về mọi mặt.

Nếu không đạt được theo hướng ấy, thì có thể xem như chuyến đi của ông Trương Tấn Sang đã thất bại ngay trước khi bắt đấu. Trong chuyến đi này, ông Sang mang một trách nhiệm rất nặng nề. Nhưng đây cũng là một dịp may, một thời cơ cực hiếm. Bỏ qua sẽ là tội nặng.

Mong rằng lần này, cả Bộ Chính trị không còn mù quáng vì tư lợi, không còn ù lỳ, thách thức lương tri dân tộc.
82. Trọng Nghĩa. Các điều nổi bật trong chuyến thăm Mỹ của ông Trương Tấn Sang



Về chuyến công du Hoa Kỳ của chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang - với đỉnh cao là cuộc họp thượng đỉnh với Tổng thống Mỹ Barack Obama hôm 25/07/2013, đã có rất nhiều nhận định. Nhưng giáo sư Carl Thayer, thuộc Học viện Quốc phòng Úc (Đại học New South Wales) đã có nhận xét về một số điểm ít được lưu ý, liên quan đến Biển Đông, quan hệ quốc phòng Mỹ-Việt cũng như phản ứng của Trung Quốc trước đà tăng cường quan hệ giữa Washington và Hà Nội.
Giáo sư Carl Thayer trước tiên hết đã có đánh giá chung khá tích cực về kết quả mà Việt Nam thu hoạch được nhân chuyến công du nước Mỹ của ông Trương Tấn Sang. Trong một nhận xét ngày 28/07/2013 (Thayer Consultancy Background Brief, July 28, 2013), ông đã nhấn mạnh đến khía cạnh đối thoại ở cấp lãnh đạo cao nhất tại hai nước đã được chính thức tái lập.
Các chuyến thăm cấp cao Mỹ-Việt được nối lại sau 5 năm gián đoạn
“Chuyến thăm của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang phải được đánh giá là một thành công. Nó đánh dấu việc tái lập các chuyến công du cấp cao sau một thời gian gián đoạn kéo dài 5 năm. Chủ tịch Sang và Tổng thống Obama đã đồng ý định nghĩa quan hệ song phương Mỹ-Việt là đối tác toàn diện. Thỏa thuận đó bao hàm một cam kết thực hiện các chuyến thăm ở cấp cao và thành lập một cơ chế chính trị-ngoại giao song phương mới ở cấp bộ trưởng. Chủ tịch Trương Tấn Sang đã có quan điểm thẳng thắn giải quyết mối quan tâm của Hoa Kỳ về nhân quyền và đã có sáng kiến dẫn theo các chức sắc tôn giáo Việt Nam để nói chuyện trực tiếp với phía Mỹ.
Mặc dù giữa Mỹ và Việt Nam còn nhiều bất đồng, cả hai bên đều đồng ý đẩy mạnh hợp tác trong chín lãnh vực, đáng chú ý nhất là chính trị-ngoại giao, quan hệ thương mại và kinh tế, khoa học công nghệ và giáo dục. Điều này sẽ tạo thêm thuận lợi cho Việt Nam vào lúc nước này đang nỗ lực hội nhập vào quốc tế.”
Đối với Giáo sư Thayer, chuyến viếng thăm Mỹ của chủ tịch nước Việt Nam quả là một bất ngờ, vì trước đó không có tín hiệu nào cho thấy là có chuyến công du như vậy, nhất là khi theo lẽ thường tình trong địa hạt ngoại giao, sau khi Chủ tịch nước Việt Nam Nguyễn Minh Triết công du Hoa Kỳ vào năm 2007, người đáp ứng phải là phía Tổng thống Mỹ Obama.
Giải thích về nguyên nhân “phá lệ này”, chuyên gia Thayer cho rằng cả hai đều đã cảm thấy cần phải nhanh chóng củng cố thêm quan hệ. Ông nhận xét như sau trong một bài viết ngày 29/07 (Thayer Consultancy Background Brief, July 29, 2013) :
Hoa Kỳ đã đi đến một đánh giá là Việt Nam đang vươn lên thành một quốc gia quan trọng, đóng góp vào việc duy trì hòa bình và an ninh cho khu vực Đông Nam Á, đặc biệt là trong khối ASEAN, cũng như cho quốc tế thông qua Liên Hiệp Quốc và các tổ chức đa phương khác. Chính sách tái cân bằng lực lượng của Hoa Kỳ (qua châu Á) bao gồm cả hai khía cạnh kinh tế và an ninh. Việt Nam và Mỹ cùng chia sẻ quan điểm tương tự trên cả hai vấn đề này.
Hoa Kỳ muốn tăng cường sự hiện diện của doanh nghiệp Mỹ tại Việt Nam (và Đông Nam Á nói chung), còn Việt Nam mong muốn được tiếp tục tiếp cận thị trường xuất khẩu lớn nhất của mình là Hoa Kỳ.
Hoa Kỳ muốn tăng cường sự hiện diện và mở rộng địa bàn hoạt động của lực lượng quân sự Mỹ ở Đông Nam Á để đảm bảo một môi trường an ninh và hòa bình. Việt Nam hoan nghênh sự hiện diện của Mỹ miễn là điều này góp phần vào ‘hòa bình, hợp tác, thịnh vượng và phát triển’…
Đối với Giáo sư Thayer việc nâng cấp quan hệ song phương, trong đó có việc cả hai bên đồng ý đúc kết nhanh chóng Thỏa thuận thương mại TPP (Tự do mậu dịch xuyên Thái Bình Dương) đã mang lại cho cả hai phía Mỹ Việt những lợi ích cụ thể :
Chuyến thăm Mỹ của Chủ tịch Trương Tấn Sang là một thành công cho cả hai phía trên hai lãnh vực. Đầu tiên hết, Thỏa thuận TPP là một ưu tiên cao đối với chính quyền Obama vào lúc Tổng thống Mỹ muốn khôi phục nền kinh tế và tạo thêm công ăn việc làm cho người dân Mỹ bằng cách xuất khẩu ra nước ngoài. Hoa Kỳ muốn có một hiệp định TPP vì lợi ích kinh tế, nhưng đồng thời cũng để chứng minh rằng chính sách tái cân bằng lực lượng có cả thành tố khác chứ không đơn thuần là quân sự. Việt Nam cũng cần đạt được thỏa thuận TPP để có cơ hội đẩy mạnh tăng trưởng kinh tế.”
Thành tố quân sự quốc phòng được Tổng thống Mỹ nêu bật
Một khía cạnh khác trong chuyến thăm được giáo sư Thayer phân tích là hồ sơ quan hệ quân sự - quốc phòng Việt Mỹ nhân chuyến thăm Hoa Kỳ của ông Trương Tấn Sang.
Về mặt chính thức, vấn đề này chỉ là một trong 9 đề mục được nêu lên trong bản tuyên bố chung về quan hệ đối tác toàn diện, theo đó hai bên nhất trí « tiếp tục hợp tác về quốc phòng và an ninh » và « cam kết triển khai đầy đủ Bản ghi nhớ » về thúc đẩy hợp tác quốc phòng song phương ký năm 2011.
Theo giáo sư Thayer, những gì ghi trong bản Tuyên bố chung không có gì mới, chỉ nhắc lại những gì đã được thông qua và đang được tiến hành. Nếu có một điểm quan trọng cần ghi nhận trong bản liệt kê này chính là điểm cả hai bên sẽ làm việc chặt chẽ với nhau để « tăng cường hợp tác thực thi pháp luật trên biển ».
Tuy nhiên, chuyên gia Thayer đã ghi nhận rằng Tổng thống Mỹ đã nhấn mạnh đến hợp tác quốc phòng trong phần phát biểu với báo chí ngày 25/07/2013 sau cuộc họp với đồng nhiệm Việt Nam. Giáo sư Thayer nhận xét như sau (trong bài nhận định công bố hôm 28/07 (Thayer Consultancy Background Brief, July 28, 2013) :
« Tôi thấy là hợp tác về quốc phòng và an ninh trong tương lai được nhấn mạnh nhiều hơn trong các phát biểu đưa ra tại buổi họp báo sau cuộc họp, hơn là trong bản Tuyên bố chung…dường như chỉ là một sự lặp lại của các hoạt động hợp tác quốc phòng đã được phê duyệt và thực hiện. Các cuộc đối thoại cấp cao hiện đang được tiến hành dường như sẽ tiếp tục mà không có thay đổi đáng kể ».
Phải nói là khi phát biểu tại cuộc gặp gỡ báo chí hôm 25/07 vừa qua, ngay trong phần mở đầu, ông Obama đã xác định : « Quan hệ đối tác toàn diện giữa hai nước sẽ cho phép hợp tác hơn nữa trên một loạt các vấn đề từ thương mại đến hợp tác giữa hai quân đội, đến hoạt động đa phương trong các lãnh vực như cứu trợ thiên tai, đến trao đổi khoa học và giáo dục. »
Đây là lần hiếm hoi mà từ ngữ hợp tác giữa hai quân đội (military-to-military cooperation) được chính thức nêu lên trong chuyến thăm, cho thấy rõ mối quan tâm của hai bên trong việc phát huy khía cạnh hợp tác quốc phòng.
Riêng về một trong những mong muốn mà Việt Nam đã nhiều lần nêu lên liên quan đến việc Washington bãi bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát thương cho Hà Nội, điều này không thấy nêu lên công khai nhân chuyến thăm Mỹ của ông Trương Tấn Sang.
Tuy nhiên, trong lãnh vực này, giáo sư Thayer cho rằng Mỹ gần đây cũng đã nới lỏng hạn chế về việc bán các công nghệ vừa quân sự, vừa dân sự cho Việt Nam, chẳng hạn như các loại radar canh chừng vùng duyên hải, hay các loại phi cơ trinh sát biển.
Vấn đề, theo chuyên gia phân tích Úc, động cơ chính của Việt Nam trong việc đòi Mỹ bãi bỏ cấm vận vũ khí chỉ mang tính chất chính trị mà thôi, tức là đòi Hoa Kỳ bãi bỏ chế độ phân biệt đối xử. Theo ông Thayer, giả sử là Mỹ chấp nhận bỏ cấm vận, chưa chắc Việt Nam đã đặt mua ngay vũ khí của Mỹ, vừa rất đắt, vừa không tương thích với kho vũ khí hiện thời của Việt Nam, chủ yếu do Nga cung cấp.
Nhìn chung, giới phân tích đều nhận định rằng ông Trương Tấn Sang đã thành công trong việc “giảm nhẹ” các mối nghi ngại của Mỹ trong lãnh vực nhân quyền để cùng với đồng nhiệm Mỹ Barack Obama nâng cấp quan hệ lên hàng “đối tác toàn diện”, trong đó có một thành tố quốc phòng quan trọng được chính Tổng thống Mỹ nêu bật.
Biển Đông : Lời răn đe kín đáo của Mỹ
Biển Đông với các hành động quá đáng của Trung Quốc cũng không bị lơ là trong chương trình nghị sự nhân chuyến thăm. Nhận xét đầu tiên là về mặt chính thức hai nhà lãnh đạo Việt Mỹ không nói lên điều gì mới lạ, tất cả đều được ghi lại trong bản Tuyên bố chung, dưới đề mục hợp tác chính trị và ngoại giao
« Hai nhà Lãnh đạo tái khẳng định ủng hộ giải quyết tranh chấp bằng các biện pháp hòa bình, phù hợp với luật pháp quốc tế, trong đó có những quy định của Công ước Luật Biển của Liên Hiệp Quốc (UNCLOS). Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Tổng thống Obama đồng thời tái khẳng định ủng hộ nguyên tắc không sử dụng vũ lực hoặc đe dọa sử dụng vũ lực để giải quyết tranh chấp trên biển và tranh chấp lãnh thổ.
Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Tổng thống Obama nhấn mạnh giá trị của việc tuân thủ đầy đủ Tuyên bố về ứng xử của các bên tại Biển Đông (DOC), và tầm quan trọng của việc khởi động đàm phán để hoàn tất một bộ Quy tắc ứng xử (COC) có hiệu quả.
Tuy nhiên, giáo sư Thayer đã ghi nhận một yếu tố quan trọng liên quan đến Biển Đông nhưng nằm lẫn trong phần đề cập đến hợp tác kinh tế, thương mại song phương. Trong bài viết ngày 28/07 (Thayer Consultancy Background Brief, July 28, 2013), ông nêu bật :
« Điểm có ý nghĩa là Tuyên bố chung về Đối tác toàn diện đặc biệt đề cập đến mối quan hệ thương mại giữa Ngân hàng Xuất nhập khẩu Hoa Kỳ, Exxon Mobile, và Murphy Oil (hai tập đoàn dầu khí Mỹ) với tập đoàn Dầu khí PetroViệt Nam trong việc đầu tư ở vùng Biển Đông.
Thông tin này phải được gắn liền với tuyên bố mạnh mẽ gần đây của Phó Tổng thống Mỹ Joe Biden và tân Trợ lý Ngoại trưởng đặc trách khu vực Đông Á và Thái Bình Dương, Daniel Russel (người thay thế ông Kurt Campbell), chống lại bất kỳ quốc gia nào sử dụng các biện pháp hù dọa, cưỡng ép hoặc võ lực.
Hoa Kỳ đã tung ra tín hiệu rõ ràng là họ sẽ đáp trả nếu Trung Quốc mưu toan cản trở các hoạt động thương mại hợp pháp. Điều này sẽ có thể làm môi trường trong khu vực Đông Á ổn định và tạo điều kiện để Việt Nam tiếp tục phát triển các nguồn năng lượng của mình ».
Đối với giáo sư Thayer, có thể xem đây là một biện pháp răn đe - ở mức độ thấp – nhắm vào Trung Quốc, chống lại bất cứ hành động quyết đoán từ phía Bắc Kinh. Đối với Việt Nam, đây là một bảo đảm từ Washington, cho biết là các tập đoàn Mỹ sẽ tiếp tục làm ăn với Việt Nam, bất chấp các hành động hù dọa của Trung Quốc.
Một chi tiết thứ hai được giáo sư Thayer ghi nhận liên quan đến Biển Đông là câu trả lời « thẳng thắn một cách bất thường » của Chủ tịch nước Việt Nam tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) ở Washington (25/07) khi ông nói thẳng rằng đường lưỡi bò của Trung Quốc « không có căn cứ, về mặt pháp lý và thực tế. »
Trong bài nhận định về phát biểu của ông Trương Tấn Sang tại CSIS (Thayer Consultancy Background Brief, July 26, 2013), giáo sư Thayer cho biết :
« Chủ tịch Sang đã trả lời một câu hỏi về Trung Quốc và Biển Đông bằng cách bác bỏ tấm bản đố 9 đường gián đoạn của Trung Quốc ; cho đây là vô căn cứ, về mặt pháp lý và thực tế. Đây là một tuyên bố rất mạnh mẽ, tương phản với phát biểu dè dặt của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khi trả lời các câu hỏi tại cuộc đối thoại Shangri-La ».
Quan hệ Mỹ-Việt được tăng cường, Trung Quốc há miệng mắc quai
Một điểm khác được giáo sư Thayer ghi nhận là bất chấp các tuyên bố trên từ cả hai phía Việt Mỹ, bất chấp sự kiện là Việt Nam và Mỹ nâng cấp quan hệ lên hàng đối tác chiến lược, Bắc Kinh không thấy có phản ứng công khai. Nguyên nhân chính là vì Trung Quốc không có lý do gì để phản đối.
Trong nhận định ngày 29/07 ((Thayer Consultancy Background Brief, July 28, 2013), ông phân tích :
« Cả Trung Quốc lẫn Việt Nam đều sử dụng các thỏa thuận hợp tác chiến lược để củng cố quan hệ với nước khác. Việt Nam và Trung Quốc đã thiết lập quan hệ đối tác chiến lược vào năm 2008 và sau đó nâng cấp lên mức đối tác hợp tác chiến lược. Hoa Kỳ đã đàm phán hiệp định đối tác chiến lược với Singapore và Indonesia.
Do vậy, ngoài mặt, Trung Quốc khó có thể phản đối các thỏa thuận hợp tác song phương có mục tiêu thúc đẩy quan hệ kinh tế trên diện rộng và qua đó góp phần vào hòa bình, hợp tác, thịnh vượng và phát triển khu vực. Vấn đề nhạy cảm nhất liên quan đến hợp tác quốc phòng và hợp tác an ninh song phương. Tuy nhiên thỏa thuận quan hệ đối tác toàn diện Việt Mỹ không bao gồm bất kỳ sự hợp tác an ninh song phương hiện tại hoặc tương lai nào đe dọa lợi ích của Trung Quốc ở Đông Nam Á…
Tóm lại, tôi cho là Trung Quốc không thể công khai chỉ trích Việt Nam phát triển quan hệ quốc phòng với Hoa Kỳ, điều mà Trung Quốc cũng thực hiện với Việt Nam. Trung Quốc, vốn chủ trương không can thiệp vào công việc nội bộ của các nước khác, do đó sẽ phải tôn trọng quyết định của Việt Nam muốn phát triển quốc phòng và an ninh với Mỹ. »
Trung Quốc có thể làm gì ? Trên vấn đề này, giáo sư Thayer xác định :
« Một cách tinh vi hơn, Trung Quốc sẽ kết luận rằng nếu gây sức ép ngoại giao quá nhiều trên Việt Nam, điều đó có thể phản tác dụng. Nói cách khác, ngày nào mà Việt Nam phát triển quan hệ an ninh và quốc phòng một cách đồng đều với các cường quốc và không liên minh với một nước này để chống nước khác, ngày đó, Trung Quốc sẽ phải quản lý một cách thận trọng quan hệ với Việt Nam ».
Giáo sư Thayer đã ghi nhận rằng trong suốt chuyến đi Mỹ của ông Trương Tấn Sang, các phương tiện truyền thông Trung Quốc bằng tiếng Anh hay các ngoại ngữ khác đã tránh đề cập đến sự kiện này. Cho đến nay, không thấy có bình luận tiêu cực nào trên báo chí Trung Quốc.
83. Thiện Ý  .MỤC ĐÍCH VÀ Ý NGHĨA CHUYẾN ĐI TẦU VÀ ĐI MỸ CỦA CHỦ TỊCH NƯỚC TRƯƠNG TẤN SANG .
           Như vậy là chỉ sau hơn một tháng đi Tầu, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang lại sẽ đi Mỹ vào ngày 25 -7-2013 tới đây. Mặc dầu chuyến đi Mỹ này nghe nói là đã được phía Việt Nam vận động từ cả năm nay, song việc Tòa Bạch Ốc loan báo lời mời Chủ tịch nước Trương Tấn Sang đến Mỹ chỉ trong một thời gian ngắn sau chuyến đi Tầu của Ông Sang cho thấy có một mục đích và ý nghĩa khác hơn mục đích và ý nghĩa chính thức được công bố và đang được nhiều người nói tới.

Bài việt này sẽ lần lượt trình bầy:

- Mục đích và ý nghĩa chính thức được công bố và đang được nhiều người nói tới là gì?

- Mục đích và ý nghĩa khác hơn đó là gì?

- Kết luận.

I/- MỤC ĐÍCH VÀ Ý NGHĨA CHÍNH THỨC ĐANG ĐƯỢC NÓI TỚI LÀ GÌ?


Theo thông báo của Tòa Bạch Ốc, tổng thống Obama sẽ thảo luận với Chủ tịch nước Trương Tấn Sang về phương cách củng cố hơn nữa quan hệ đối tác giữa hai nước trên các vấn đề khu vực và tăng cường hợp tác với ASEAN. Đồng thời tổng thống Obama nhân dịp này cũng sẽ thảo luận với nhà lãnh đạo hàng đầu Việt Nam về vấn đề nhân quyền và những thách thức đang nổi lên như biến đổi khí hậu, và tầm quan trọng của việc hoàn tất Hiệp Định Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP).

Theo các nhà quan sát bình giải, thì đây là chuyến thăm viếng chính thức và chắc chắn hai bên đã phải đồng ý được với nhau về nguyên tắc những gì sẽ ký kết ở tầm quốc gia và ở những mức độ nhỏ hơn kể cả các hợp đồng đầu tư và buôn bán.Các chủ đề chính trên nghị trình sẽ là thúc đẩy quan hệ thương mại mậu dịch và an ninh quốc phòng giữa hai nước và vấn đề nhân quyền sao cho không cản trở sự phát triển quan hệ an ninh và thương mại song phương.

1.- Về thương mại mậu dịch:

Việt Nam và Mỹ trong những năm gần đây đã đẩy mạnh quan hệ trong nhiều lĩnh vực.Mỹ hiện là bạn hàng thương mại số hai của Việt Nam, chỉ sau Tầu cộng. Nhưng khác với Tầu cộng, thặng dư thương mại nghiêng về phía Việt Nam. Năm 2012, con số này là 15.6 tỷ đôla.Hoa Kỳ hiện là thị trường xuất khẩu hàng hóa lớn nhất của Việt Nam.Thương mại hai chiều giữa Hoa Kỳ và Việt Nam đã tăng từ 1 tỷ đôla năm 2001 tới 26 tỷ vào năm ngoái.

Hai bên cũng đang gấp rút bàn thảo về việc Việt Nam đàm phán gia nhập Hiệp định Đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP) trong thời gian tới.

2.- Về an ninh quốc phòng:
. Thời gian gần đây, với tình hình ngày càng phức tạp trên Biển Đông và chính sách xoay chuyển về châu Á của Washington, Việt Nam và Hoa Kỳ cũng tăng cường quan hệ an ninh quốc phòng.

Gần nhất, Tổng tham mưu trưởng Quân đội Nhân dân Việt Nam là Tướng Đỗ Bá Tỵ thăm Mỹ trong nhiều ngày hồi tháng trước và Việt Nam mong muốn Mỹ sẽ hỗ trợ trong việc duy trì ổn định và hòa bình tại khu vực.Hà Nội và Washington cũng đang xem xét nâng quan hệ lên mức đối tác chiến lược.

3.- Về nhân quyền:

Thực tế, bề ngoài giữa Việt Nam và Mỹ còn tồn tại một số khác biệt, nhất là trong lĩnh vực nhân quyền(Bề trong hay là thực chất có đúng như vậy không lại là chuyện khác, chúng tôi sẽ trình bầy trong môt đề tài khác).Mặc dầu Hoa Kỳ là đối tác thương mại lớn hàng thứ nhì của Việt Nam sau Tầu cộng, và hai nước đã gia tăng các cuộc thảo luận giữa quân đội với quân đội trong vài năm gần đây. Nhưng Hà Nội và Washington tiếp tục tỏ ra bất đồng ý kiến với nhau về việc Hoa Kỳ phản đối những vi phạm nhân quyền của nhà cầm quyền Việt Nam. Do đó, chuyến đi Mỹ của ông Trương Tấn Sang lần này cũng gặp sự phản đối từ một số giới là lẽ đương nhiên.

Các nhóm vận động nhân quyền cho Việt Nam ở Mỹ chỉ trích ông Obama đã hợp tác ngày càng chặt chẽ với Hà Nội cho dù chưa có được bằng chứng cải thiện về nhân quyền và tự do tôn giáo.Trong năm qua, nhà cầm quyền Việt Nam đã bắt và bỏ tù hàng chục nhà hoạt động, blogger, những người mà chính phủ Mỹ coi là chỉ có hành động chỉ trích phế phán chế độ một cách ôn hòa. Những quan hệ ngày càng chặt chẽ giữa Hoa Kỳ với Việt Nam gặp chỉ trích từ phía Quốc hội Mỹ, một số dân biểu chỉtrích chính quyền Obama không tỏ ra cứng rắn với Việt Nam trên vấn đề nhân quyền.

Trong cuộc điều trần vào tháng trước tại Quốc hội, một số quan chức chính quyền Mỹnhận định là tình hình nhân quyền ở Việt Nam đang xấu đi, với hơn 120 tù chính trị đang bịgiam giữ và chính quyền gia tăng ngăn chận thông tin trên mạng Internet.

Có lẽ trước những phản ứng bất lợi trên,vào đầu tuần qua, giới hữu trách Việt Nam đã đình hoãn vô thời hạn vụ xét xử luật sư bất đồng chính kiến Lê Quốc Quân là một trong những nhà tranh đấu nhân quyền hoạt động tích cực nhất ở Việt Nam.

Giáo sư Carl Thayer môt chuyên gia nghiên cứu chiến lược nước Úc cho rằng việc hoãn lại vụ xét xử ông Quân có thể liên hệ tới chuyến đi của ông Sang. Ông nói "Việc hoãn lại vụ xét xử vào lúc này có thể có liên hệ tới chuyến công du của ông Sang. Tôi chỉ đoán vậy thôi. Sau đó thì phía Việt Nam sẽ có cơ hội để quyết định sẽ hành động như thế nào."
Vì vậy các nhà quan sát cho rằng các vấn đề thương mại và vụ tranh chấp biển Đông sẽ có trong nghị trình thảo luận ở Washington giữa ông Trương Tấn Sang và ông Barack Obama.Nhưng còn một vấn đề gai góc mà cả hai nhà lãnh đạo không ai có thế né tránh là vấn đề nhân quyền.

Theo đài BBC ghi nhận dư luận quốc tế về áp lực nhân quyền khi Ông Trương Tấn Sang tới Mỹ thì “...tại Mỹ các dân biểu đang tăng áp lực lên chính phủ đòi phải đề cập với phía Việt Nam về tình trạng nhân quyền, mà họ cho là đang xấu đi…”
Giáo sư Carle Thayer từ Canberra, cho rằng "nhân quyền phải là một phần trong chiến lược rộng lớn hơn của Mỹ, nhưng không nên trở thành trọng tâm làm kìm hãm tiến bộ trong hợp tác ở những lĩnh vực khác".

Còn Giáo sư Jonathan London từ City University of Hong Kong thì cho rằng nhân quyền là một trong những rào cản trong quan hệ Việt-Mỹ. Vì vậy, theo Ông London thì Việt Nam cần có bước đột phá trong quan hệ với Hoa Kỳ, và để làm điều này thì Đảng CSVN phải có những đổi thay thực sự. Ông nói thay đổi hữu hiệu nhất mà lãnh đạo Việt Nam có thể làm là "cho phép toàn dân tham gia vào cuộc sống chính trị của đất nước một cách công bằng, chấm dứt đàn áp, và phát triển thể chế dân chủ ở trong nước"...”.

II/- MỤC ĐÍCH VÀ Ý NGHĨA KHÁC HƠN LÀ GÌ?

Theo nhận định của chúng tôi và có lẽ cũng của nhiều người khác, chuyến đi Mỹ của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thực hiện chỉ hơn một tháng sau khi đi Tầu là điều không bình thường, không phải là ngẫu nhiên mà có sự thỏa thuận, sắp xếp từ trước về thời khoảng và nghị trình giữa hai chuyến đi Tầu và Mỹ. Do đó, ngoài mục đích và ý nghĩa chính thức được công bố và nhiều người nói tới, còn có mục đích và nghĩa khác hơn đối với chính phủ Hoa Kỳ cũng như đối với đảng và nhà cầm quyền Việt cộng.
Đối với chính phủ Hoa Kỳ đồng ý tiếp người lãnh đạo hàng đầu của Việt cộng chỉ hơn một tháng sau khi ông này đến Bắc Kinh, là muốn chứng tỏ công cụ chiến lược mới trong vùng của mình là việt cộng vẫn nằm trong tầm tay lèo lái của Washington và Việt cộng vẫn cần đến sức mạnh đối trọng của Hoa Kỳ để gián chỉ tham vọng xâm lăng của Tầu cộng đối với Việt Nam nói riêng và các nước trong vùng Đông Nam Á nói chung.

Đối với đảng và nhà cầm quyền Việt cộng là thực hiện rõ nét “chủ trương và chính sách đi giây giữa Bắc Kinh và Washington” của đảng và nhà cầm quyền trong chế độ độc tài đảng trị hiện nay tại Việt Nam.

Bởi vì, trong hoàn cảnh của Việt Nam hiện nay, đứng trước tham vọng xâm lược lãnh thổ và đồng hóa các dân tộc lân bang bằng sức mạnh của Tầu cộng, một nước lớn hùng mạnh, Việt Nam một nước nhỏ yếu thế, đảng cầm quyền độc tôn hiện nay tại Việt Nam đã phải chọn “sách” cuối cùng trong ba sách trị quốc của người xưa: “Thượng sách, Trung sách và hạ sách”.

1.- “Thượng sách”: là đương đầu trực tiếp chống lại, đập tan cuống vọng xâm lăng của Tầu cộng bằng sức mạnh thì không đủ sức, do tương quan lực lượng giữa Việt Nam và Tầu cộng là không cân sức.

2.- “Trung sách”: là dựa hẳn vào Mỹ, một cường quốc hùng mạnh ngang ngửa với Tầu cộng, để được bảo vệ cũng không xong. Vì mối hiểm nguy nhãn tiền trong quá khứ: Tầu cộng có thể nổi giận“dạy cho Việt Nam một bài học” như đã từng làm hai lần vào năm 1979 và 1984-1989,gây tổn thất nặng nề nhân lực, tài lực, đã mất một phần đất của Việt Nam cho Tầu cộng, khi Việt cộng chọn Moscow là “Tổ quốc Xã hội Chủ nghĩa” của mình. Lúc đó Liên Xô chỉ đứng nhìn, không giám can thiệp dù biết rằng đó là hậu quả mà một nước “xã hội chủ nghĩa anh em” phải gánh chịu đòn trừng phạt của Tầu cộng, chỉ vì đã dứt khoát chọn Moscow mà không chọn Bắc Kinh làm minh chủ của mình.

Trong hiện tại, nếu ngả hẳn theo Mỹ, Tầu cộng nổi giận kiếm cớ dùng sức mạnh tấn công Việt Nam, liệu Mỹ có dám làm khác Liên Xô trước đây hay chỉ đứng nhìn, quá lắm chỉ tố cáo, lên án, đòi Tầu cộng phải chấm dứt hành động xâm lăng Việt Nam? Nếu so sánh mối quan hệ gắn bó giữa Việt cộng và Liên Xô trước đây trong chiến lược quốc tế cũ (Chiến tranh ý thức hệ tư bản chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa), với mối quan hệ lỏng lẻo giữa Việt cộng và Hoa Kỳ trong chiến lược quốc tế mới hiện nay (Toàn cầu hóa chính trị (dân chủ hóa) và kinh tế (thị trường tự do hóa), chúng ta có thể tìm được câu trả lời thực tế.

Đó là chưa kể mối hiểm nguy nếu ngả hắn theo Mỹ, đến lúc Mỹ và Tầu cộng thỏa hiệp được với nhau về quyền lợi ăn chia trong vùng, Việt cộng sẽ bị Mỹ bán đứng như Việt quốc từng bị Mỹ bỏ rơi năm 1975 khi thành đạt mục tiêu chiến lược của mình (Bắt tay được với Tầu cộng sau Thông cáo chung Thượng Hải 1972,khiến người ta không khỏi liên tưởng tới cuộc họp tay đôi giữa Tổng Thống Obama và Chủ tịch nước Tầu Tập Cận Bình trong hai ngày 7 và 8 tháng 6 tại khu nghỉ dưỡng Sunnylands phía nam tiểu bang California. Sau cuộc họp này Tổng Thống Obam thì cho hay là Mỹkhông có ý định kiềm chế hay bao vây Trung Quốc, cáo buộc mà Bắc kinh thường viện dẫn để suy diễn mục đích của chiến lược “Xoay Trục Châu Á” của Washington. Trong khi đó, nhà lãnh đạo Trung Quốc, Chủ tịch Tập Cận Bình, tuyên bố, ông muốn làm mới mối quan hệ Mỹ- Trung sau thời gian mối quan hệ này trở nên căng thẳng. Ông nói “Thái Bình Dương đủ rộng lớn cho cả Mỹ và Trung Quốc”. Vậy nếu, ngả hẳn theo Mỹ, một khi Mỹ -Tầu đã thỏa thuận được quyền lợi ăn chi trong vùng Biển Đông, số phận Việt cộng sẽ ra sao ?)
Vì trước sau gì, Mỹ chỉ xử dụng Việt quốc cũng như Việt cộng là công cụ chiến lược một thời trong vùng. Một khi đã thành đạt mục tiêu chiến lược (lợi ích quốc gia Hoa Kỳ chẳng hạn ) công cụ không còn thích dụng phải bị phế bỏ.

3.- “Hạ sách”: là sách mà đảng và nhà cầm quyền trong chế độ độc tài đảng trị hiện nay tại Việt Nam đã chọn và đang thực hiện. Điển hình gần nhất và rõ nét nhất là chuyến đi Tầu trước, đến Mỹ sau, chỉ trong vòng hơn một tháng. Vì chống lại Tầu thì không đủ sức, ngả hẳn theo Mỹ cũng không xong, vậy chỉ còn “hạ sách” đi giây giữa hai anh khổng lồ Mỹ -Tầu có chung bản chất “tham và lợi” (hay còn gọi là “siêu thực dân”). Bằng cách mở toang cửa trước cho cả hai vào khai thác “lợi ích quốc gia” hay “lợi ich quốc tế” (khoảng sản và quặng mỏ, tài nguyên thiên nhiên dưới lòng biển, trên và dưới mặt đất và các lợi ich khác). Với hạ sách này, Việt cộng hy vọng Tầu-Mỹ đều có lợi, sẽ cùng hổ trợ cho vị thế độc tôn, độc quyền thống trị và các ưu quyền đặc lợi của đảng CSVN sẽ được tồn tại kéo dài thêm thời gian. Còn lợi ích của nhân dân. đất nước và tiền đồ dân tộc thì sao? Thực thế, từ quá khứ đến hiện tại đã có câu trả lời :đó không phải là mối quan tâm của “Đảng Ta”.

Vậy thì, kết quả chuyến đi Mỹ vào ngày 25 – 7 tới đây là gì?

Chúng ta có thể suy đoán từ kết quả chuyến đi Tầu hơn một tháng trước qua Bản Thông Cáo chung Việt- Trung. Nghĩa là kết thúc chuyến đi Mỹ của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang cũng sẽ là một Bản Thông Cáo Chung Việt – Mỹ. Nội dung cũng sẽ có một số nhận định, lập trường và quan điểm đôi bên đồng thuận hay còn khác biệt về ba lãnh vực đã được công bố và được nhiều người nhắc tới về Thương mại mậu dịch, về an ninh quốc phòng và nhân quyền (không đề cập trong Thông cáo chung Việt –Trung vì cùng chủng loại độc tài toàn trị nhân quyền, dân quyền bị bác đoạt hay hạn chế) .

Về thương mại mậu dịch cũng như an ninh quốc phòng chắc chắn trong thông cáo chung Việt – Mỹ sẽ nói lên sự đồng thuận như đã được thể hiện trong những năm qua và tiếp tục đẩy mạnh , tăng cường các hoạt động hợp tác, phát triển trong những năm tới. Để thể hiện sự đồng thuận này, một số hiệp ước song phương có thể sẽ được ký kết về quân sự, an ninh, quốc phòng (ở mức độkhông làm mích lòng Tầu cộng), về trao đổi thương mại, mậu dịch, đầu tư, khai tác tài nguyên trên biển và các lãnh vực khác trên các lãnh vực tương tự như các hiệp ước hợp tác đã ký với Tầu cộng, coi như thành quả cụ thể của chuyến đi Mỹ, để thăng bằng thế “Đi giây giữa Mỹ và Tầu cộng”.

Riêng vấn đề nhậy cảm là vụ tranh chấp Biển Đông, Thông cáo chung chắc chắn sẽ không đề cập đến hành động xâm lăng trắng trợn của Tầu cộng đối với các hải đảo và lãnh thổ Việt Nam như trong thông cáo chung Việt cộng – Tầu cộng đã lờ đi; song có thể đưa ra quan điểm chung chung là vấn đề tranh chấp Biển Đông các bên cần tự chế, tránh xung đột quân sự, cần giải quyết hoà bình theo luật pháp quốc tế và thúc đẩy các bên sớm hoàn thành bộ nguyên tắc ứng xử Biển Đông mà khối các nước ASEAN đang nỗ lực hướng tới, Tầu cộng thì cố sức diên trì.

Còn vấn đề nhân quyền, Thông cáo chung Việt – Mỹ chắc chắn sẽ ghi nhận sự khác biệt quan điểm và phàn nàn theo ngôn ngữ ngoại giao về những hành động vi pham nhân quyền của nhà cầm quyền Việt cộng. Thế nhưng sự thể này chỉ có tính chiếu lệ, vì mặc dù có đòi hỏi quyết liệt của giới dân cử và công luận các giới tại Hoa Kỳ, song không ảnh hưởng gì trên thực tế đối với các nỗ lực hợp tác ngày càng phát triển giữa Hoa Kỳ và Việt cộng trên các lãnh vực đầu tư thương mại mậu dịch, an ninh, quốc phòng. Chính vì vậy mà các nhóm vận động nhân quyền cho Việt Nam ở Mỹ đã từng chỉ trích Tổng Thống Obama đã chìa tay hợp tác với Hà Nội cho dù chưa được bằng chứng cải thiện về nhân quyền và tự do tôn giáo.

Vì thực ra vấn đề nhân quyền bao lâu nay chính phủ Hoa Kỳ chỉ xử dụng như một chiêu bài để có chính nghĩa can thiệp vào nội tình các nước mà Hoa Kỳ có lợi ích, để thuyết phục, lối kéo sự ủng hộ của nhân dân, quốc hội Hoa Kỳ và công luận quốc tế. Đồng thời chỉ dùng nhân quyền như một vũ khí tấn công các chính quyền độc tài nói chung, độc tài toàn trị Việt cộng nói riêng, tạo áp lực để thành đạt lợi ích nào đó.

Chính vì vậy mà Việt cộng mới giám ngang nhiên thách thực công luận qua các hành đồng gia tăng đàn áp nhân dân, bắt bớ, giam cầm các nhà đấu tranh cho dân chủ trong nước, bất chấp sự tô cáo, kết án của Hoa Kỳ và công luận quốc tế, như mọi người đã thấy. Dường như Việt cộng đã cố tình làm điều này để có giá mà cả trao đổi với Hoa Kỳ khi “ bắt là có tội bị kết án”, rồi “thả ra là có công được khen là có tiến bộ”.Việc hoãn xử Ls. Lê Quốc Quân tạo thuận lợi cho chuyến đi Mỹ của Ông TrươngTấn Sang phải chăng cũng nằm trong ý đồ này của Việt cộng?

III/- KẾT LUẬN:
Nếu sau Hiệp định Geneve ngày 20-7-1954 chia đôi đất nước do ngoại bang sắp xếp để đưa Việt nam vào cuộc nội chiến ý thức hệ Quốc- Cộng (1954-1975), Việt cộng ở Miền Bắc không hiếu chiến mở cuộc chiến tranh xâm chiếm Miền Nam, mà khôn ngoan hơn là nhận chi viện từ các nước trong phe xã hội chủ nghĩa để thực hiện mô hình chính trị theo đúng lý tưởng “Xã hội chủ nghĩa” (xây dựng một xã hội không còn cảnh người bóc lột người, còn giai cấp nhưng mọi người lao động theo năng lực và hưởng theo công sức….)

Nếu sau Hiệp định Ba Lê ngày 27-1-1973 cũng do ngoại bang đạo diễn để chấm dứt cuộc chiến tranh “nồi da sáo thịt”, Việt cộng nhận ngay ra được rằng đây không phải là thắng lời của phe này(Việt cộng) với phe kia (Việt quốc), mà chỉ là do nhu cầu thay đổi thế chiến lược quốc tế mới của Hoa Kỳ nói riêng và các cực cường nói chung, để thực hiện ngay một chính sách đại đoàn kết dân tộc, thống nhất được toàn lực quốc gia, tập trung nhân lực, tài lực, trí tuệ vào công cuộc xây dựng và phát triển toàn diện đất nước đến phú cường. tạo thế và lực đủ sức đương đầu và đánh tan cuồng vọng xâm lăng lãnh thổ, lãnh hải của Tổ quốc bất cứ từ đâu tới.
Nếu sau khi thống nhất đất nước, thay vì đua nhau làm giầu bất chính (tham nhũng, đục khoét công quỹ…) để vinh thân phì gia, các cán bộ đảng viên cộng sản lớn bé biết tiên liệu, nghỉ ngay đến và thực hiện phương cách đối phó hữu hiệu với tham vọng xâm lăng của Tầu cộng.Phương cách đó là, về quốc phòng, Việt cộng biết tập trung trí tuệ, tài lực làm được công việc mà Ấn Độ và Pakistan đã làm, hay Bắc Triều Tiên đang làm, để trở thành một nước có vũ khí hạt nhân, không phải để tấn công mà để tự vệ. Vì một khi Việt Nam có vũ khí hạt nhân, Tầu cộng sẽ không còn giám ỷ mạnh hiếp yếu, hung hăng như hôm nay, phải từ bỏ ý đồ dùng sức mạnh lấn chiếm bờ cõi đất liền và hải đảo của Việt Nam.
Nếu cả ba cái nếu trên Việt cộng thực hiện được, thì nằm 1974 Tầu cộng đã không giám tấn công lấn chiếm Hoàng Sa của Việt Nam, năm 1979 đã không giám xua quân lấn chiếm một phần lãnh thổ giáp ranh phía Bắc và năm 1984 -1989 Tầu cộng đã không giám tấn công lấn chiếm thêm các hải đảo thuộc hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Và do đó hàng ngàn quân dân Việt Nam trên cả hai miền đất nước đã không phải anh dũng hy sinh đền nợ nước trong các cuộc chiến vệ quốc này.

Nhất là giờ đây, chúng ta đã có thừa thế lực thực hiện một “thượng sách” trước họa xâm lăng của Tầu cộng, thay vì phải thực hiện “ hạ sách” như Việt cộng đã và đang tiến hành, chỉ có lợi cho tập đoàn thống trị độc tôn, độc quyền là đảng Cộng sản Việt Nam, hoàn toàn bất lợi cho nhân dân, tiền đồ dân tộc, đất nước và Tổ Quốc Việt Nam.

Việt cộng phải hoàn toàn chịu trách nhiệm trước nhân dân và lịch sử Việt Nam về mọi hậu quả gây ra cho dân tộc và đất nước./. http://diendancongnhan.blogspot.ca/2013/07/muc-ich-va-y-nghia-chuyen-i-tau-va-i-my.html

84. Thùy Trang. Báo chí viết về chuyến thăm Mỹ của Chủ tịch Trương Tấn Sang

(Dân trí) - Các tờ báo lớn của Mỹ nhận định rằng chuyến thăm Mỹ của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang trong tuần này là cơ hội để lãnh đạo hai nước thảo luận về việc tăng cường quan hệ song phương và Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP).

Hãng tin AP đưa tin, Washington cho biết Tổng thống Mỹ Barack Obama sẽ hội đàm với Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang tại Nhà Trắng.
Cuộc gặp dự kiến diễn ra vào ngày 25/7. Nhà Trắng cho hay hai nhà lãnh đạo sẽ thảo luận về hợp tác song phương, các vấn đề khu vực và Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP).
Chuyến thăm diễn ra trong bối cảnh cả Mỹ và Việt Nam đều bày tỏ mong muốn tăng cường hợp tác thương mại và an ninh.
Tờ New York Times đưa tin, chuyến thăm Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tới đây là chuyến công du chính thức nước Mỹ thứ 2 của một nguyên thủ Việt Nam trong gần 20 năm qua.
Một trong những vấn đề của chương trình nghị sự giữa Tổng thống Obama và Chủ tịch Trương Tấn Sang sẽ là Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP), một thỏa thuận thương mại tự do đầy tham vọng với sự tham gia của hơn 10 nước quanh Thái Bình Dương.
Còn Bloomberg viết, kể từ những năm 1990 hai nước đã đẩy mạnh quan hệ, đặc biệt là về thương mại. Sau khi hai bên ký kết một thỏa thuận thương mại vào năm 2001, thương mại song phương đã tăng lên 26 tỷ USD từ mức chỉ 1 tỷ USD.
Tờ Wall Street Journal (WSJ) cho biết, Tổng thống Obama đã mời Chủ tịch Trương Tấn Sang tới thăm Nhà Trắng vào cuối tháng này và đây sẽ là chuyến thăm cấp nhà nước thứ 3 giữa hai nước kể từ khi quan hệ ngoại giao Mỹ-Việt được thiết lập năm 1995.
"Chủ tịch Trương Tấn Sang đã nhận lời mời từ Tổng thống Obama về một chuyến thăm trước cuối tháng 7 và hai bên đang chuẩn bị cho chuyến thăm này", WSJ dẫn một nguồn tin cho biết.
Mỹ hiện là đối tác thương mại thứ 2 của Việt Nam và Việt Nam đã xuất siêu sang Mỹ kể từ năm 1997. Trong năm 2012, Việt Nam đã đạt kỷ lục xuất siêu 15,6 tỷ USD, tăng đáng kể so với mức 13,2 tỷ USD trong năm 2011, theo các số liệu của Mỹ.
Việt Nam và Mỹ cho tới nay đã thảo luận hợp tác song phương về an ninh hàng hải, các hoạt động tìm kiếm và cứu nạn, gìn giữ hòa bình, trợ giúp nhân đạo và cứu trợ thảm họa.
Chuyến thăm Washington lần này là chuyến công du Mỹ đầu tiên của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang kể từ khi ông nhậm chức hồi tháng 7/2011. Nhưng ông Trương Tấn Sang từng gặp ông Obama hồi tháng 11/2011 tại Hawaii trong hội nghị gồm các quốc gia tham gia vào việc thiết lập TPP.
Tổng thống Bill Clinton từng tới thăm Việt nam vào năm 2000 và Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết tới thăm Nhà Trắng dưới thời chính quyền George W. Bush vào năm 2007.
Hãng tin AFP dẫn lại một tuyên bố của Nhà Trắng về chuyến thăm viết: "Tổng thống Mỹ chào đón cơ hội này để thảo luận với Chủ tịch Trương Tấn Sang về cách thức đẩy mạnh hơn nữa mối quan hệ đối tác về các vấn đề chiến lược khu vực và tăng cường hợp tác với ASEAN".
"Tổng thống cũng mong muốn thảo luận các thách thức đang nổi lên như biến đổi khí hậu và tầm quan trọng của việc hoàn thành một Hiệp định đối tác kinh tế xuyên Thái Bình Dương (TPP)", tuyên bố nói thêm.
Theo AFP, ông Obama đã coi khu vực Đông Nam Á là một ưu tiên, nhìn thấy cơ hội xây dựng quan hệ với một khu vực vốn có mức tăng trưởng kinh tế cao.
Thùy TrangTổng hợp từ Mỹ

85. Ðinh Xuân Quân - Nhân chuyến thăm Mỹ của Chủ Tịch CSVN Trương Tấn Sang


Tiến Sĩ Ðinh Xuân Quân
Tại kỳ họp Shangri-La, Thủ Tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng nhìn nhận rằng: “Ðâu đó đã có những biểu hiện đề cao sức mạnh đơn phương, những đòi hỏi phi lý, những hành động trái với luật pháp quốc tế, mang tính áp đặt và chính trị cường quyền.”
Photo: VOA
Sau đó ta thấy Việt Nam tiếp tục bắt giữ những người vận động cho dân chủ, nhân quyền.
Nay Chủ Tịch CSVN Trương Tấn Sang viếng thăm Trung Quốc, Indonesia và sắp tới là Hoa Kỳ.
Chuyến viếng thăm Trung Quốc có phải là một việc “bất đắc dĩ” và là một bước thụt lùi so với chính sách ngoại giao được công bố tại Shangri-La? Cuộc viếng thăm Hoa Kỳ sắp tới của ông Sang sẽ được đánh giá thế nào sau cuộc viếng thăm Trung Quốc - mối lo Ðại Hán, hội nghị ASEAN - các ngoại trưởng (ARF) Châu Á-Thái Bình Dương và tiếng nói của các cộng đồng người Việt trên thế giới và tại Hoa Kỳ?
Diễn đàn Shangri-La
Tại Shangri-La, Singapore, diễn văn của ông Dũng đã đưa ra một chính sách ngoại giao rõ rệt. Các điểm chính của chính sách ngoại giao này là: phòng vệ, giữ chủ quyền, không liên minh với một nước này chống lại nước kia, hoan nghênh sự can dự tích cực của cả Trung Quốc lẫn Hoa Kỳ ở Á Châu Thái Bình Dương, và củng cố sự đoàn kết của ASEAN.
Khi ông Nguyễn Tấn Dũng nhận định như câu vừa trích ở trên, nhất là câu “Cùng nhau xây dựng và củng cố lòng tin chiến lược vì hòa bình, hợp tác, thịnh vượng là lợi ích chung của tất cả chúng ta.” thì có thể coi như VN có một chính sách đối ngoại mới đối với TQ. (1)
Nói tóm lại, đó là chính sách ngoại giao mới của Việt Nam.
Chuyến thăm Trung Quốc của Trương Tấn Sang
Ngày 19 Tháng Sáu, ông Sang thăm chính thức TQ thể hiện chủ trương Ðối Thoại Song Phương Trung-Việt.
Hai bên đã ký kết 10 văn kiện hợp tác song phương. Các văn kiện hợp tác, gồm có:
-Chương trình hành động giữa chính phủ Việt Nam và chính phủ Trung Quốc về việc triển khai quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện.
-Thỏa thuận hợp tác biên phòng giữa hai Bộ Quốc Phòng.
-Thỏa thuận giữa Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Việt Nam và Bộ Nông Nghiệp Trung Quốc về việc thiết lập đường dây nóng về các vụ việc phát sinh đột xuất của hoạt động nghề cá trên biển.
-Hiệp định khung giữa chính phủ Việt Nam và chính phủ Trung Quốc về việc Trung Quốc cung cấp cho Việt Nam khoản tín dụng ưu đãi (cho dự án hệ thống thông tin đường sắt) trị giá 320 triệu Nhân dân tệ.
-Bản Ghi nhớ giữa chính phủ Việt Nam và chính phủ Trung Quốc về việc thành lập Trung tâm văn hóa tại hai nước.
-Ðiều lệ công tác của Ủy ban Hợp tác Quản lý Cửa khẩu Biên giới trên đất liền Việt Nam-Trung Quốc.
-Thỏa thuận giữa Bộ Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn Việt Nam và Tổng Cục Giám Sát Chất Lượng, Kiểm Nghiệm, Kiểm Dịch Trung Quốc về hợp tác trong lĩnh vực kiểm nghiệm, kiểm dịch động thực vật xuất nhập khẩu.
-Kế hoạch hợp tác giữa liên hiệp các tổ chức hữu nghị Việt Nam và Hội Hữu Nghị Ðối Ngoại Nhân Dân Trung Quốc giai đoạn 2013-2017.
-Hiệp định vay cụ thể tín dụng người mua ưu đãi cho Dự án Nhà máy Ðạm than Ninh Bình trị giá $45 triệu.
-Thỏa thuận sửa đổi lần thứ 4 giữa Tập đoàn dầu khí Quốc gia Việt Nam và Tổng Công Ty Dầu Khí Ngoài Khơi Quốc Gia Trung Quốc liên quan tới Thỏa Thuận Thăm Dò Chung trong khu vực thỏa thuận ngoài khơi trong Vịnh Bắc Bộ.
Nói tóm theo báo chí VN và Tập đoàn Petro Việt Nam thì thỏa thuận này là sự hợp tác giữa hai Tổng công ty Dầu khí của hai quốc gia Việt-Trung.
Hội Nghị ASEAN và diễn đàn ARF
Diễn đàn Khu vực ASEAN (ARF) ngày 2 Tháng Bảy tại Bandar Seri Begawan, Brunei, (2) ASEAN chứng tỏ có sự đoàn kết hơn và thông cáo chung đề cập đến “các vấn đề và diễn biến gần đây” ở biển Ðông, xác định quan điểm chung của ASEAN qua “6 nguyên tắc về biển Ðông”, và “tham khảo chính thức” với TQ để sớm hoàn tất Quy tắc ứng xứ (COC).
Nói tóm lại, ASEAN đã đoàn kết hơn, ít bị TQ chi phối như tại Cambodia năm ngoái.
Khó khăn và cơ hội mới của Việt Nam trước đe dọa Ðại Hán
Tại diễn đàn quốc phòng Shangri-La, phía VN lần đầu tiên công kích TQ “cường quyền” nhất là chủ quyền tại Biển Ðông. 
Mặc dù chưa đọc/phân tích hết 10 văn kiện được ký trong chuyến viếng thăm TQ của ông Sang, tác giả có một số ý kiến như sau:
-Vấn đề Biển Ðông không được nêu lên, nhất là cách giải quyết qua luật quốc tế UNCLOS 1982.
-Về chuyến viếng thăm TQ, một giả thuyết cho là TQ muốn chia rẽ lãnh đạo VN, ngăn chặn ông Dũng chuyển hướng đối ngoại sang phía Mỹ. Một giả thuyết khác là các lãnh đạo CSVN như Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng chia vai trò, mỗi người làm việc trong quy trình chuyển hướng đối ngoại sang phía Mỹ. Dù sao nguy cơ một vụ “Thành Ðô” thứ 2, việc đi đêm với TQ ngày sâu hơn, cái vòng kim cô TQ đặt trên đầu VN ngày càng nặng hơn.
-Các văn kiện cho thấy có lợi cho phía TQ nhiều hơn VN - coi như các văn kiện được soạn thảo trước khi ông Sang qua TQ.
Ví dụ 1: Về “Bản Ghi nhớ giữa chính phủ Việt Nam và chính phủ TQ về việc thành lập Trung tâm văn hóa tại hai nước” thì rõ ràng phía TQ có mưu đồ muốn biến các trung tâm này thành nơi dạy tiếng Hoa hầu biến VN thành chư hầu hay thành một tỉnh của TQ.
Ví dụ 2: VN bằng lòng để cho 4 tỉnh và vùng tự trị của TQ dọc biên giới là Quảng Ðông, Quảng Tây, Hải Nam và Vân Nam được quyền hợp tác kinh tế, giao dịch thương mại và nhiều lĩnh vực khác với 7 tỉnh của Việt Nam gồm Ðiện Biên, Lai Châu, Lào Cai, Hà Giang, Cao Bằng, Lạng Sơn, Quảng Ninh. Như vậy trong vài năm, 7 tỉnh VN sẽ trở thành tỉnh TQ.
Ví dụ 3: Việc TQ cung cấp cho VN khoản tín dụng ưu đãi cho dự án hệ thống thông tin đường sắt trị giá $20 triệu là một nguy cơ chiến lược vì nó sẽ nối liền đường sắt từ các tỉnh TQ thẳng tới VN. [Dự án được sắt từ biên giới đến Hà Nội là do Âu Châu-Nhật đài thọ trong khi tín dụng ưu đãi là chỉ nối liền phía TQ với con đường sắt đó].
Ví dụ 4: Về việc thiết lập đường dây nóng về các hoạt động nghề cá trên biển thì chỉ vài ngày sau khi ký hiệp định thì nhiều tàu các VN bị tàu hải chính 306 TQ cướp tài sản.
Cơ hội cho VN
Ða số người VN đều biết ý đồ thâm hiểm của TQ-Ðại Hán. Chuyến viếng thăm của ông Sang tới Hoa Kỳ được nhiều trí thức trong nước coi như một cơ hội.
Nhiều phân tích cho thấy chuyến đi Hoa Kỳ mau như vậy là vì thất bại của chuyến công du TQ của ông Sang [Xem bài RFI (3).] Bài của David Brown trong Yale Review cũng nói là “TQ hứa suông nhưng vẫn lấn lướt VN trên Biển Ðông.” [Xem (4)]
Vì lòng yêu nước bài Trung, nhiều nhân sĩ trí thức trong nước gửi thư cho ông Sang yêu cầu nắm thời cơ - “GIẢI HÁN và THỰC THI DÂN CHỦ” trong chuyến đi gặp TT Obama ngày 25 Tháng Bảy. Theo bản kiến nghị, thì “...đây là một hành động có tính toán, thể hiện rõ âm mưu và thủ đoạn xảo quyệt của giới cầm quyền Bắc Kinh”, như vậy không thể trông mong vào “đường dây nóng”. Tuyệt đối không để những “cam kết” với Trung Quốc vừa qua phủ bóng lên cuộc công du của chủ tịch nước lần này. [Xem bài của GS Tương Lai và thư của 82 trí thức gởi CT TTS trên mạng Boxít VN (5)].
Các cộng đồng VN tại hải ngoại cũng nghĩ như vậy. (Nhân đây chúng tôi xin mở ngoặc về một chuyện bên lề nhưng cần thiết: Khi bày tỏ ý kiến với chính quyền hoặc Quốc Hội Hoa Kỳ, nhiều cộng đồng VN tự xưng là “Cộng đồng tỵ nạn, cộng đồng người Việt Quốc gia, v.v...” đó là một danh xưng không chính xác trong khung cảnh chính trị của xứ này. Quốc Hội hay chính phủ Mỹ không có nhiệm vụ bênh vực một “cộng đồng tị nạn” hoặc một nhóm “người Việt quốc gia”, mà họ chỉ xét khi đó là NGƯỜI MỸ - người Mỹ gốc Việt, gốc Do Thái, gốc Nhật Bản, v.v... Khi không xưng mình là Người Mỹ Gốc Việt để tranh đấu thì đó là mình tự hại mình. Vấn đề là chúng ta phải bước vào Dòng Chính (main stream), với tư cách là Người Mỹ thì mới có thế mạnh để đặt vấn đề và được lắng nghe. Còn nếu cứ xưng “cộng đồng tị nạn” với “người Việt quốc gia” thì chính ta đã biến thành lạc lõng giữa chính giới Hoa Kỳ. Quốc Hội hay chính phủ Mỹ chỉ có thể can thiệp nếu chúng ta là “Công dân Mỹ - gốc Việt.” Chính phủ hay Quốc Hội không có lý do can thiệp cho người VN, hay người tỵ nạn. Vậy cộng đồng người Việt tị nạn chúng ta phải đổi lối suy nghĩ, đổi cả tư thế của mình khi đứng ra tranh đấu một việc gì với chính quyền hay QH Hoa Kỳ.)
-Chúng ta thấy TQ có thể chỉ là một anh “khổng lồ với bàn chân đất sét,” có thể sụp đổ một ngày nào đó vì gặp rất nhiều trở ngại kinh tế-chính trị và chống đối tại quốc nội cũng như tại quốc ngoại vì tính kiêu ngạo lại hung dữ - luôn luôn hăm dọa, bắt nạt các láng giềng (khó khăn kinh tế: bong bóng địa ốc, nợ xấu ngân hàng, nợ công, nợ xấu các DNNN, khó khăn chính trị tại Tân Cương, Tây Tạng, khó khăn biên giới với Ấn, với Nhật, với Philippines, VN, Malaysia, vấn đề Biển Ðông, v.v...). Vậy phe thân TQ có nhiều xác suất phá sản.
-Chúng ta thấy đồng minh thân thiết nhất của TQ (hơn cả VN) là Bắc Hàn, nơi trên 1 triệu quân TQ đã tham chiến và vài trăm ngàn đã bỏ mình tại đây, nay đã bị đàn anh TQ “thí trên bàn cờ của mối giao hảo Trung-Mỹ.” Liệu CSVN một ngày kia có sẽ bị tế thần như vậy không?
-Có những dấu hiệu khả quan vì các cộng đồng VN tại hải ngoại, các công dân của Anh, Canada, Ðức, Mỹ, Pháp, Úc, vv. đã và sẽ ảnh hưởng đến VN, đến nhân quyền - đến việc trả tự do cho các blogger, các nhà tranh đấu ôn hòa, đến cả việc “hòa hợp” với người chết đang nằm tại Nghĩa Trang Biên Hòa, v.v... [Việc ông tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại Sài Gòn và thứ trưởng ngoại giao CSVN có mặt tại Nghĩa trang Biên Hòa vào Tháng Ba năm nay là một dấu hiệu cho thấy có đối thoại ngầm về vấn đề này].
-Bắt đầu có nhiều phái đoàn quân sự CSVN viếng thăm Ngũ Giác Ðài, đó là sự tiến bộ so với nhiều năm trước đây.
Muốn thành đối tác chiến lược với Mỹ, được nhập vào TPP và giữ vững bờ cõi VN trước người khổng lồ phương Bắc, tránh khỏi sự kiểm soát/trả thù kinh tế từ TQ thì tự mình phải có chuyển động. Nếu Việt Nam thực sự có tính toán như thế thì chuyến đi của ông Trương Tấn Sang có thể là cơ hội tốt.
Kết luận
Có thể hy vọng chăng các lãnh đạo CSVN đang chơi trò phân thân, mỗi người đóng một vai, nhưng mục tiêu sau cùng vẫn là VN có thể “thoát Tàu” để chuyển hướng đối ngoại sang phía Mỹ? Trước mắt, chuyến đi của ông Sang còn gây nhiều nghi vấn là phía VN đang bị TQ kiểm soát sâu hơn, đang có một “Thành Ðô” thứ 2, và thêm một cuộc đầu hàng từ phía VN.
Làm sao VN có thể ra khỏi cái tròng TQ? Chỉ có một cách: ông Sang phải có chính sách rõ ràng về nhân quyền, về Nghĩa trang Biên Hòa, về đường lối quân sự và chính trị hầu các nước như Nhật, Úc, Mỹ, Pháp có thể giúp VN chui ra khỏi mẻ lưới dày đặc người Trung Quốc đã giăng ra. Chỉ vài ba năm trước đây một mẻ lưới như vậy đã phủ kín Miến Ðiện, nhưng liệu ông Trương Tấn Sang có đủ bản lãnh của một Then Sein để phá tung mẻ lưới đang phủ chụp trên đất nước Việt Nam hiện nay chăng? Dù sao Miến Ðiện vẫn may mắn hơn Việt Nam ở chỗ không có đảng cộng sản!
Dù sao, việc ông Sang đi Hoa Kỳ vẫn được hy vọng là một thời cơ. Sẽ nắm được thời cơ đó nếu có sự hậu thuẫn của trí thức, của tuổi trẻ, của nông dân, nói chung là cả toàn dân. Nắm được thời cơ thì sẽ giữ được biển đảo và đất liền của giang sơn Việt Nam. Cần khôn ngoan và dứt khoát một cách sáng suốt, còn nếu vẫn theo lối “đi dây” đã lỗi thời thì thật là khó thoát khỏi móng vuốt của Trung Quốc!
Chú thích:
1) Xem cùng tác giả Diễn Ðàn Thế kỷ 11/6/2013 www.diendantheky.net
2) http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vietnam-with-opportunities-n-challenges-after-amm-46-07052013164248.htmlLãnh đạo VN cấp tốc sang Mỹ sau thất bại của chuyến công du TQ, RFI ngày 22/7/2013
3) http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130722-lanh-dao-viet-nam-cap-toc-sang-my-sau-that-bai-cua-chuyen-cong-du-trung-quoc
4) http://www.asiasentinel.com/index.php?option=com_content&task=view&id=5577&Itemid=188 David Brown “VN between Rock and a Hard place,” July 19, 2013.
5) http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130722-nhan-si-tri-thuc-khuyen-nghi-chu-tich-nuoc-truong-tan-sang-truoc-chuyen-cong-du-hoNhân sĩ trí thức khuyến nghị chủ tịch nước VN trước chuyến viếng thăm Mỹ, RFI ngày 22 tháng 7, 2013.


86. SAO HỒNG * CHUYẾN VIẾNG THĂM HOA KỲ CỦA CHỦ TỊCH NƯỚC: CHƯA ĐÚNG THỜI ĐIỂM ?
Trong tuần qua, ngoại giao Việt Nam sôi động với chuyến xuất ngoại của 2 trong bộ “tứ trụ triều đình” là chủ tịch nước Trương Tấn Sang (đi Mỹ) và chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng (đi Hàn Quốc & Myanmar).

Truyền thông các lề hầu như chỉ “ưu tiên” chuyến thăm Hoa Kỳ của ông Trương Tấn Sang. Cũng là lẽ thường tình. Chuyến đi của ông Nguyễn Sinh Hùng mang tính “ngành nghề” của “chủ tịch Nghị viện”. Còn ông Trương Tấn Sang là trên danh nghĩa “nguyên thủ quốc gia” Việt Nam.
 

Chụp ảnh lưu nieejmcura các nguyên thủ APEC 11/2011 ở Hawaii
Chụp ảnh lưu nieejmcura các nguyên thủ APEC 11/2011 ở Hawaii


Đây là lần thứ hai “nguyên thủ” Việt Nam thăm Hoa Kỳ. Lần trước là ông Nguyễn Minh Triết sang Mỹ (6/2007) trong nhiệm kỳ thứ 2 của ông G.J. Bush. Dĩ nhiên, truyền thông lề phải đưa tin là “chuyến thăm thành công rực rỡ” với “tuyên bố chung” về quan hệ “đối tác toàn diện” giữa Việt Nam và Hoa Kỳ. 


Nhưng theo mình, trên cương vị chủ tịch nước, ông Trương Tấn Sang đã chọn nhầm thời điểm hoặc chọn sai hướng xuất hành.

Thông thường khi nguyên thủ của một nước này đến thăm nước kia phải có ít nhất 2 điều kiện: LỜI MỜI CHÍNH THỨC & SỰ CHUẨN BỊ THẤU ĐÁO


 CÓ HAY KHÔNG LỜI MỜI CHÍNH THỨC?


Lời mời thăm Hoa Kỳ” của Tổng thống Barack Obama đối với ông Trương Tấn Sang, như báo chí Việt Nam nêu, đã chính thức chưa? Chưa. Mình nghĩ thế.
Một lời mời chính thức cấp nguyên thủ sẽ là do chính nguyên thủ đưa ra trong một buổi gặp song phương trực tiếp; hoặc thông qua vị Ngoại trưởng của chính phủ đó.


Thời điểm mà “lời mời của tổng thống Mỹ”, nếu có, đưa ra có lẽ là tháng 11 năm 2011. Khi đó ông Trương Tấn Sang dự hội nghị APEC tại Hawaii. Hoa Kỳ là nước chủ nhà. Dĩ nhiên tổng thống chủ trì hội nghị thượng đỉnh. Nhưng trong cuộc gặp song phương với ông Trương Tấn Sang thì đại diện phía Mỹ là Ngoại trưởng, bà Hillary Clinton chứ không phải ông Barack Obama (ảnh chụp hai cặp vợ chồng nguyên thủ mà báo chí Việt Nam đăng, chỉ là bức chụp lưu niệm. APEC 2012 tại Vladistock của Nga thì ông B. Obama không tham dự).

Bà H. Clinton (có thể) “thay mặt” hoặc “được sự ủy nhiệm của tổng thống” đưa ra “lời mời chính thức” đến chủ tịch nước Việt Nam. Nhưng nên nhớ rằng Bà là Ngoại trưởng của… nhiệm kỳ trước trong ê-kíp của ông B. Obama (2008-2012). 

Kể từ khi ông John Kerry, một “người bạn của Việt Nam” thay vị trí bà H. Clinton (2/2013), ông chưa có lần nào đến thăm Việt Nam để “thay mặt tổng thống” chuyển lời mời. Ngay cả thăm các nước “đồng minh chiến lược” (không phải “đối tác chiến lược”) Đông Á, như Nhật, Hàn Quốc phải hai tháng sau, ông mới đến. Còn các nước ASEAN gần đây, 01/7/2013, ông J. Kerry mới “transit” sang Brunei gặp các ngoại trưởng khối này trước khi bay đi Trung Đông. 

Theo thông tin báo chí thì ông B. Obama có đưa ra lời mời chung cho các vị nguyên thủ APEC 2011, đến thăm Hoa Kỳ. Đó chỉ là lời mời xã giao. Lời mời đó lại cách đây 2 năm và là của nhiệm kỳ trước. Không thể vì lời mời của nhiệm kỳ trước cách đây 2 năm để “lên kế hoạch” ngoại giao. Nếu ông B. Obama không đưa ra lời mời (giao nhiệm vụ) mới, ông J. Kerry không có trách nhiệm phải thực thi “công việc chưa hoàn thành” của bà H.Clinton.

      … và “SỰ CHUẨN BỊ THẤU ĐÁO”?

Để có lời mời “chính thức” thì ít nhất phải qua kênh ngoại giao. Ngoại trưởng là người chịu trách nhiệm về chuyển lời mời. Nhưng mời khi nào thì cả guồng máy của chính phủ Mỹ, trước hết là các cố vấn thân cận về chính sách đối ngoại đưa ra cho tổng thống. Rồi còn phải thăm dò đối thủ Đảng Cộng hòa nữa,…

Hơn nữa, để có cuộc gặp gỡ thượng đỉnh chính thức trong vòng một giờ, cả hai bên phải chuẩn bị không chỉ lịch trình, thời gian mà cả nội dung “đã đạt được những thỏa thuận chung” là gì. Từ kinh tế, ngoại giao, quân sự liên quan đến chiến lược toàn cầu, phạm vi ảnh hưởng của nước được mời đến cả vấn đề đối nội và đối ngoại của nước đó. Các bên liên quan giữa các bộ ngành, tổ chức đã gặp gỡ hội đàm với nhau về những gì mà hai bên muốn đạt được chưa?
Phía Hoa Kỳ, về đối nội Đảng Dân Chủ chưa phải là đa số áp đảo tại lưỡng viện. Cộng Hòa để ủng hộ hoàn toàn chính sách đối ngoại của chính phủ. Điều này thể hiện qua sự phản đối của các nghị sỹ, dân biểu của đảng Cộng hòa khi tiếp đón ông Trương Tấn Sang.
Chính quyền ông B. Obama nhiệm kỳ thứ hai đang vấp phải nhiều vấn đề rắc rối từ đối nội (các dự luật bị ách lại tại lưỡng viện) đến đối ngoại (như vụ “người đưa tin” Snowden). Mối quan hệ với Việt Nam chưa phải là quan tâm hàng đầu. Trung Quốc, Nga, Nhật mới là vấn đề của Mỹ. Vấn đề Biển Đông, Mỹ chỉ cần “đồng minh chiến lược Philippines”, tăng cường hợp tác quân sự với Singapre,… là có thể đảm bảo thông thương hàng hải.
Chưa kể đến, trong con mắt chính giới Mỹ, Việt Nam đang là nước thiếu dân chủ và vi phạm nhân quyền, tự do báo chí và tự do ngôn luận. Đây là một điều kiện quan trọng để Hoa Kỳ ưu tiên “hợp tác toàn diện” hay “đồng minh chiến lược”.
Vấn đề này, lấy MYANMAR làm ví dụ là rõ nhất.
Vừa mới tái cử, ông B. Obama đã bay sang thăm Myanmar và đưa ra lời mời chính thức với ông Thein Sein. Năm tháng sau, ông Thein Sein đã được đón tiếp long trọng đúng nghi thức nguyên thủ tại Oashington.
Mối quan tâm của truyền thông Hoa Kỳ dành cho ông Thein Sein cũng rất phong phú. Ông có hơn 60 phút “trực tiếp” với  Christine Amanpour trên CNN. Ông cũng trả lời phỏng vấn nhiều báo lớn như Time, NYT,…
Đơn giản là Hoa Kỳ đánh giá cao sự thoát ly khỏi “giá trị dân chủ” và “chuẩn mực xã hội quân sự” theo chế độ Mao-ít của Myanmar. Sau chuyến đi, ông Thein Sein cũng “thực hiện lời hứa” của mình trước truyền thông quốc tế là thả hết tù chính trị, mà trước đó ông đã có chính sách cho tự do báo chí. 

Như vậy, rõ ràng chuyến đi của chủ tịch nước Trương Tấn Sang đến Hoa Kỳ là một chuyến đi, ít nhất không được sự mong đợi của Hoa Kỳ. Nói đúng ra là chưa đến thời điểm để Hoa Kỳ có “lời mời chính thức” cho Việt Nam. Hay nói thẳng là Việt Nam chọn sai thời điểm để… ép Hoa Kỳ. Và Hoa Kỳ đã “miễn cưỡng” tiếp đón phái đoàn Việt Nam.
Kết quả chuyến thăm đã chứng minh điều đó. Không cần minh chứng bằng các nghi lễ đón tiếp của tổng thống không lịch lãm (nhắn tin, xem “tờ rơi”, phơi đồng hồ cho đối tác và phóng viên nhìn) hay báo chí Mỹ lơ là, mà truyền thông lề trái chứng minh và so sánh. Mình chỉ chú ý đến nội dung và thỏa thuận đạt được giữa hai bên.
Về tuyên bố chung 9 điều đạt được với Mỹ, đều là những kết quả làm việc với các vị bộ trưởng Nông nghiệp, Thương Mai và Ngoại Giao. Có nghĩa là chẳng cần cấp nguyên thủ quốc gia mà chỉ cần đồng cấp bộ trưởng là OK!
Về “đối tác toàn diện”: chỉ có đạt được chừng đó điểm mà gọi là “toàn diện” sao? Dù có thể chính ông B. Obama nói ra thì cũng chỉ là lời nói ngoại giao.
Việc gặp gỡ chủ tịch Thượng viện Hoa Kỳ, Patrick Leahy để vận động sự ủng hộ Việt Nam vào TPP cũng tốt, nhưng việc này có thể giao cho Ngoại trưởng Phạm Bình Minh hoặc để ông Nguyễn Sinh Hùng.
Nếu chuẩn bị tốt, ông Trương Tấn Sang đến Thượng viện Hoa Kỳ mà phát biểu trước Thương viện với đầy đủ các Nghị sỹ thì mới “thành công” hơn.
Ngay cả thuật ngữ văn bản ngoai giao, hai bên cũng khác nhau. Với Hoa Kỳ, không có sự chung chung mập mờ “đối tác toàn diện”. Chỉ có “đồng mình chiến lược” hoặc  “quan hệ bình thường” mà thôi. Đã là “đồng minh chiến lược” thì bao gồm cả hiệp định quân sự, hiệp định kinh tế. Việt Nam chưa đáp ứng hết các điều kiện về nhân quyền và tự do báo chí để Hoa Kỳ có thể nâng lên tầm “chiến lược” trong quan hệ. Đó là điều chắc chắn.
Về phía Việt Nam, vị trí của ông Trương Tấn Sang là “nguyên thủ” nhưng cơ chế của Việt Nam theo “Điều lệ Đảng” là “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách”. Vì thế ông Sang chỉ quyết định vấn đề được trong phạm vi… “Văn phòng chủ tịch nước”.
Còn vấn đề chọn ai là “đối tác chiến lược” thì do Bộ chính trị quyết. Mặc dù mục tiêu “phấn đấu về mặt ngoại giao, các nước thừơng trực trong Liên Hiệp quốc” sẽ là “đối tác chiến lược”nhưng đâu phải đơn giản, muốn là được?
Ông B. Obama và chính quyền Hoa Kỳ rất hiểu điều đó. Nghĩa là Bộ chính trị muốn hay ông Sang tuyên bố gì cũng không có… thực lực với chính sách của Hoa Kỳ!

Mặt khác, ngoài vấn đề đối nội như bắt bớ blogger; trấn áp biểu tình chống Trung Quốc, tự do ngôn luận,.. thì mục tiêu vào TPP đến cuối năm nay, 2013 e cũng khó nhận được sự đảm bảo từ Hoa Kỳ.
Điểm nhấn của chuyến đi có lẽ làm hài lòng các học giả CSIS và cả giới truyền thông là ông Sang đã tuyên bố thẳng “đường lưỡi bò” mà Trung Quốc vẽ ra trên Biển Đông không có giá trị pháp lý và vi phạm chủ quyền các nước trong khu vực. 

Nói tóm lại, có vẽ như Việt Nam vẫn áp dụng chiêu thức ngoại giao như thời chiến tranh. Không thể hô hào “làm bạn với tất cả” là có thể chia tay ra theo ý muốn của mình. Trong khi đối nội vãn chưa đủ tiềm lực kinh tế và cải cách chính trị để theo kịp thế giới  
THỜI ĐIỂM (Timming) của màn kịch quan hệ chính trị Việt Mỹ bây giờ không phải như thời kỳ đàm phán Paris 1968 -1972 nữa.
Chọn sai thời điểm là thế !
27/7/2013
Sao Hồng

87. Đỗ Văn Phúc. Bàn về chuyến Mỹ du của Trương Tấn Sang. Không Thắng, Không Thua, Chỉ có Nhục

Chuyện Chủ Tịch nước Việt Nam Cộng Sản đến Hoa Kỳ gây sôi nổi trong cộng đồng người Việt mấy ngày qua. Nhưng hoá ra đối với Mỹ, chẳng có chút gì đáng lưu tâm. Báo chí, truyền thanh, truyền hình Mỹ không thấy đưa tin, phát hình, coi như còn thua kém những tin hiếp dâm, giết người, đụng xe…

Hình ảnh đầu tiên của Trương Tấn Sang trên đất Mỹ là lúc bước xuống phi cơ, chỉ được ông Đại Sứ Mỹ tại Việt Nam David Shear cùng vài viên chức nhỏ ra đón (ảnh bên). Thông thường, theo thủ tục ngoại giao, mỗi khi một nhân vật lãnh đạo của quốc gia đến viếng, thì phải được vị lãnh đạo ngang cấp đón tại phi trường. Đối với nguyên thủ quốc gia, còn phải đuợc chào đón bằng 21 phát đại bác, có một toán quân danh dự dàn chào. Nguyên thủ nước chủ nhà phải đón tận phi trường để cùng nhau bước lên bục chào quốc kỳ hai nước. Sau đó là thăm viếng chính thức, có dạ tiệc khoản đãi với sự tham dự của các giới chức cao cấp ba ngành Lập Pháp, Hành Pháp, Tư Pháp, và các đại sứ các nước…

Chợt nhớ lại những hình ảnh và đoạn phim thời sự chuyến viếng thăm Hoa Kỳ của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm mà hãnh diện cho một nước Việt Nam Cộng Hoà son trẻ ngày ấy. Dù là nguyên thủ một nước nhỏ, chưa mấy tiếng tăm trên thế giới, nhưng cố Tổng Thống Diệm đã được chính cố Tổng Thống Eisenhower đón tận chân cầu thang với đầy đủ lễ nghi (xem ảnh). Trên đuờng về toà Bạch Ốc, dân chúng thủ đô đã dứng chen nhau từ trên các đại lộ, trên các ban công các cao ốc tung hoa, vẫy cờ khi chiếc xe Cadillac mui trần chở hai vị Tổng Thống đi qua. Tổng Thống Diệm đã được vinh dự đọc diễn văn tại Quốc Hội Lưỡng Viện Hoa Kỳ, Những vinh dự này trên, TT Diệm cũng nhận được khi công du nước Úc, Ấn Độ và nhiều quốc gia khác.

Lúc xem đoạn phim đoàn xe chở phái đoàn Trương Tấn Sang chạy đến Toà Bạch Ốc, không có rừng người tung hoa chào đón, mà chỉ thấy hàng ngàn người Việt tị nạn từ khắp các nơi đổ về, trương các biểu ngữ phản đối và những lời la hét đả đảo. Đoàn xe không chạy vào tận thềm toà Bạch Ốc, mà phải dừng bên ngoài cổng cho cả lũ lếch thếch lội bộ vào. Phải chăng đây là thâm ý của Mỹ muốn cho Trương Tấn Sang và cả bọn được nghe những lời thoá mạ của những người Việt Nam “khúc ruột ngàn dặm”?


Chỉ một thời gian không lâu trước đó, Trương Tấn Sang đã sang bái phục thiên triều Trung Hoa đỏ. Hình ảnh Sang cúi gập người khi chào cờ vẫn còn rõ nét cho thấy thái độ khúm núm quỵ lụy của một chư hầu trước thiên tử. Đó là cái nhục do Sang tự chọn và biểu hiện. Còn cái nhục bị coi thường trong chuyến Mỹ du là do chính chủ nhà tạo ra, và Sang phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

Đó là nói về hình thức. Còn nội dung chuyến đi, Trương Tấn Sang mong ước những gì, và đã đạt được gì?

Trong các lãnh tụ Cộng Sản Việt Nam ngày nay, người gốc Nam Kỳ đã có khuynh hướng vượt lên. Trong thập niên qua, hai Chủ tịch nhà nước, Thủ tướng Chính phủ đều là dân Nam Kỳ. Tuy Chủ tịch nhà nước chỉ là vai trò thứ yếu không quyền bính trong các nước Cộng Sản, nhưng đặc biệt, Sang còn là người cao cấp thứ hai trong Bộ Chính Trị Đảng CSVN và kiêm nhiệm chức Chủ Tịch Hội Đồng Quốc Phòng và An Ninh. Vì thế, phải coi Sang như một lãnh tụ có thực quyền, khác với trường hợp các chủ tịch Tôn Đức Thắng, Nguyễn Hữu Thọ.

Sự xâm lăng ngày càng trắng trợn của Trung Cộng được sự tán trợ của cả một đảng Cộng Sản Việt Nam sẵn sàng bán nước cầu vinh. Nhất là gần đây các nhà nghiên cứu đã trưng ra bằng cớ bè lũ Hồ Chí Minh và bọn cầm quyền kế tục đã ký những văn kiện chấp nhận cho Việt Nam trở thành một tỉnh hay khu tự trị của Trung Hoa. Chúng ta vẫn cố tin rằng còn có những người Việt Nam có lòng yêu nước trong và ngoài đảng. Ngoài đảng thì đã có phong trào quần chúng rầm rộ từ mấy năm qua. Trong đảng thì lẻ tẻ cũng có người yêu nước nhưng còn e sợ chi sinh mạng chính trị bản thân mà không dám lên tiếng. Trường hợp Sang có vẻ khả quan. Trong những lần tiếp xúc với dân chúng, Trương tấn Sang đã có nhiều lời phát biểu tương đối cứng rắn khi bị hỏi về sự bức hiếp của Trung Cộng, đặc biệt những vụ lính Tàu bắn giết ngư dân trên biển Đông.
Ngày 26/7, khi đến thăm Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược và Quốc Tế Hoa Kỳ (CSIS) ở Washington, Sang đã mạnh miệng tuyên bố: “Chúng tôi không thấy có nền tảng pháp lý hay cơ sở khoa học nào cho tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc và do vậy chính sách nhất quán của Việt Nam là phản đối kế hoạch đường 9 đoạn của Trung Quốc … (bỏ một đoạn) Lập trường Việt Nam trước sau như một là không ủng hộ “đường lưỡi bò”, phản đối “đường lưỡi bò”. Bởi “đường lưỡi bò” được xác lập không có cơ sở, không có căn cứ của bất cứ loại luật pháp quốc tế nào”.

Do đó, chúng ta tạm xem chuyến đi Mỹ lần này của Sang như một thăm dó, tìm kiếm sự yểm trợ của Hoa Kỳ để sau đó sẽ có sự lựa chọn dứt khoát giữa hai thế lực cường quốc Hoa, Mỹ.

Ngày thứ Tư 24/7/2013, trong buổi tiệc do Ngoại Trưởng Mỹ John Kerry khoản đãi, Sang đã khoe thành tích của CSVN về những vấn đề nhân quyền. Sang nói các nhà lãnh đạo tôn giáo VN (quốc doanh!) trong phái đoàn của ông đã mở các cuộc “thảo luận thẳng thắn và cởi mở” với các giới chức Hoa Kỳ để giúp họ có “sự hiểu biết hơn về tình hình thực sự” ở Việt Nam.

Ông cũng nói Hà Nội đã thực hiện các “nỗ lực liên tục để bảo vệ và thăng tiến nhân quyền,” để người Việt Nam có thể hưởng lợi ích từ điều ông gọi là “những kết quả tốt đẹp nhất” của tiến trình cải cách Việt Nam.

Tất cả những điều trên đều là láo khoét, vì thực tế đã chứng minh trái ngược. Trước và trong khi Sang đặt chân lên đất Mỹ, nhiều nhà lập pháp Hoa Kỳ và các tổ chức nhân quyền đã họp báo tố cáo Cộng Sản Việt Nam đã gia tăng đàn áp ngững người bất đồng chính kiến, các nhà tôn giáo trong những năm gần đây, và đồng thời không ngăn chặn việc cưỡng bức người lao động.

Trong khi các nhà lập pháp Hoa Kỳ, các tổ chức Quốc Tế đã lên tiếng xác nhận rằng tình hình nhân quyền tại VN càng ngày càng tồi tệ và cảnh báo Tổng Thống Obama phải đặt vấn đề cải thiện nhiều hơn nhân quyền và quyền của người lao động nhân quyền là tiên quyết trước khi ban thưởng cho CSVN những điều họ cầu xin.
Những lời kêu gọi này – cùng với thông điệp của hàng ngàn người Mỹ gốc Việt đang biểu tình rầm rộ trước Toà Bạch Ốc - đã được Tổng Thống Obama quan tâm. Nhưng sự quan tâm chưa đúng mức mà chúng ta mong đợi, mà chỉ là những thảo luận chung chung như trong phát biểu của TT Obama: “Chúng tôi cũng bàn về những thách thức mà chúng ta phải đối diện khi nói đến nhân quyền, và chúng tôi cũng nhấn mạnh mức độ nào Hoa Kỳ tiếp tục tin tưởng tất cả chúng ta phải tôn trọng các quyền tự do phát biểu, tín ngưỡng, hội họp”. (Trích: “We discussed the challenges that all of us face when it comes to issues of human rights, and we emphasized how the United States continues to believe that all of us have to respect issues like freedom of expression, freedom of religion, freedom of assembly.”) Cũng không nghe Obama nhắc đến số phận của những người tù Lương Tâm mà chính các dân biểu Hoa Kỳ đã nêu lên trong ngày hôm trước tại tiền đình Quốc Hội Hoa Kỳ và được nhắc lại trên các bích chương của đoàn người biểu tình ngoài sân Toà Bạch Ốc.

Sang cũng mạnh miệng cám ơn và mong muốn rằng Hoa Kỳ yểm trợ cho lập trường của Việt Nam (đúng hơn là của Sang) và lập trường của các nước ASEAN về Biển Đông trong việc giải quyết ôn hoà dựa trên công pháp quốc tế. Quan điểm lập trường trên chắc không phải của bộ sậu đảng viên nòng cốt từ hang chục năm nay đã ký nhiều văn kiện nhượng lãnh thổ, lãnh hải cho Trung Cộng và cho phép dân Tàu ồ ạt tràn qua chiếm lĩnh những vị trí chiến lược trên toàn cõi Việt Nam.

Khi tiếp xúc với Tổng Thống Obama, Sang đã đưa ra lá thư của Hồ Chí Minh gửi Tổng Thống Harry Truman như một bằng chứng là Việt Cộng đã từng muốn có quan hệ hợp tác với Hoa Kỳ. Điều này gợi nhớ lại tại Hội Luận về Việt Nam ở Lubbock năm 2008, Cố Vấn bộ Ngoại Giao Việt Cộng Lưu Văn Lợi cũng đã lên giọng phiền trách phía Hoa Kỳ đã để lỡ cơ hội khi Hồ Chí Minh xin giúp đỡ trong chiến tranh chống Pháp, để sau đó đưa tới cuộc chiến Việt Nam kéo dài hơn 20 năm. Họ quên rằng chính bản chất trí trá của người Cộng Sản làm cho bất cứ ai cũng phải dè dặt khi tính toán chuyện liên kết với họ. Lần này, bản đồ chính trị thế giới đã thay đổi. Trước mưu đồ bành trướng xuống vùng Thái Bình Dương của Trung Cộng, đe dọa an ninh và quyền lợi của Hoa Kỳ và các đồng minh, Sang có nhiều hy vọng sẽ nhận được sự yểm trợ của Hoa Kỳ. Nhưng bên trong nội bộ đảng CSVN, với khuynh hướng chính là thần phục Tàu, liệu Sang có đủ thế lực để xoay chuyển không?

Một trong những điều mà cộng đồng Việt Tị nạn bất bình – và cũng tạo phản ứng dữ dội từ những người Mỹ công chính -, là việc Sang tiếm nhận những người Việt tị nạn như là mối dây lien hệ vững chắc với Việt Nam. Trên tờ báo điện tử Frontpagermag, ký giả Daniel Greenfield đã bình luận: “Đại đa số người Mỹ gốc Việt là người tị nạn. [Ông Sang nói] như thế có khác chi gán cho cộng đồng dân Cuba là mối lien hệ với Castro.” (Trích: Much of America’s Vietnamese population came here as refugees. It’s like claiming that the Cuban community bonds us to Castro. Ngưng trích. Nguồn: http://frontpagemag.com/2013/dgreenfield/obama-ho-chi-mihn-was-inspired-by-the-united-states-constitution/)

Sau cuộc hội kiến giữa TT Obama và Trương Tấn Sang, Toà Bạch Ốc đã đưa ra một bản Thông Cáo Chung mà nội dung nhấn mạnh sự “cam kết” và “nhất trí tăng cường hợp tác” hoàn tất đàm phán về Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP). Phía Sang có hứa hẹn sẽ ký vào Công Ước Cấm Tra Tấn Tù Nhân. Ngoài ra, thì chỉ là những lời nhận định mà không nêu ra những chi tiết cụ thể để tiến hành. Rốt cuộc, cũng như những đối thoại trong khi gặp gỡ, có tính cách xã giao, mà trong đó , phía Obama nhấn mạnh đến những hợp tác mậu dịch, quân sự, khoa học, giáo dục, cứu trợ. Ông Obama nói ông muốn có sự ủng hộ của ông Sang để đạt được một hiệp định tự do mậu dịch vùng Thái Bình Dương trước cuối năm nay. Hoa Kỳ và Việt Nam nằm trong số 12 quốc gia vùng này đang thương lượng một hiệp định tự do mậu dịch gọi là Xuyên Thái Bình Dương (TTP - Trans-Pacific Partnership).

Có nhà bình luận đã cho rằng vì Sang vừa đi Trung Cộng về, nên phải thu xếp chuyến đi Mỹ gấp để xoa dịu dư luận quần chúng trong nước, vừa thăm dò quan điểm của Mỹ.

Người Việt tị nạn từng thất vọng qua các đời Tổng Thống Mỹ, và cũng từng nghe CSVN hứa hẹn rồi lại tiếp tục vi phạm. Điều này cũng dễ hiểu thôi, khi quyền lợi kinh tế, an ninh của Hoa Kỳ luôn là tối thượng. Trương Tấn Sang cũng biết vậy, nên ông ta chỉ cần lôi kéo được Mỹ vào để mong kiếm lợi nhuận, và nếu có thể, giải toả áp lực Trung Cộng.

So với những lời cứng rắn đối với sự hiếp bức của Trung Cộng, cả hệ thống nhà nước do Sang cầm đầu đã làm điều ngược lại, là liên tục đàn áp bắt bớ giam cầm những công dân vì sự sinh tồn của tổ quốc mà dứng lên phản đối Trung Cộng thay cho nhà cầm quyền.
Rốt cuộc, việc tranh đấu cho nhân quyền, dân quyền, người dân Việt Nam phải tự lo liệu. Chớ trông mong ở người ngoại cuộc.

Tóm lại, chuyến Mỹ du của Chủ tịch nhà nước Cộng Sản Việt Nam không thắng, không bại, nhưng chỉ chuốc lấy nhục nhã cũng như chuyến đi của Nguyễn Minh Triết đến Hoa Kỳ năm 2007. Nhưng chúng ta còn phải chờ sau khi Trương Tấn Sang về nước để xem phản ứng trong nội bộ nhà cầm quyền và đảng Cộng Sản Việt Nam.

Đỗ Văn Phúc 

Nhân việc Obama tiếp Trương Tấn Sang, truyền thông Mỹ bình luận Hồ Chí Minh là một trong những tên giết người khủng khiếp nhất trong thế kỷ 20

HLTL lược dịch từ
Foxnews

Tổng Thống Obama nói với nhóm phóng viên đi cùng Chủ Tịch Việt Nam Trương Tấn Sang rằng "Chúng tôi đã thảo luận về một thực tế rằng Hồ Chí Minh thật ra đã nhận cảm hứng từ Bản Tuyên Ngôn Độc Lập và Hiến Pháp của Hoa Kỳ, và những lời phát biểu của Tổng Thống Thomas Jefferson".

Đây có lẽ là tin tức không mấy được đón nhận bởi gia đình của gần 60 ngàn quân nhân Mỹ đã chết trong cuộc chiến Việt Nam vì mọi chuyện đã chỉ là một sự nhầm lẫn.

Đây là một ấn tượng mà TT Obama đã để lại vào hôm thứ Năm khi ông phát biểu với giới truyền thông sau khi gặp Trương Tấn Sang. Sang đã mang đến cho Obama một copy của bức thư được gởi cho TT Harry Truman từ ông Hồ Chí Minh. Trong thư này kẻ độc tài [Hồ Chí Minh] đã nói về việc hy vọng hợp tác với Mỹ.

Obama, với giọng nói thương cảm, nhận xét rằng đã 67 năm rồi cuối cùng thì Mỹ và Việt Nam cũng vui vẻ với mối quan hệ mà có lần Hồ đã viết trong thư. Sau cùng, Obama nói, Hồ đã từng "nhận cảm hứng từ những lời phát biểu của Thomas Jefferson."

Thông điệp ở đây là nếu chúng ta đã vượt qua những sự khác biệt khi xưa đó, rằng nếu Hồ và Truman đã có thể làm như Obama và Sang làm tuần này, thì rất nhiều chuyện không vui lòng đã có thể được tránh khỏi.

Trong khi Tổng Thống Jefferson tạo cảm hứng khi phát biểu về "the blood of tyrants,"thì khó mà hiểu làm sao tổng thống lại tạo cảm hứng cho sự nghiệp giết người của kẻ độc tài Việt Nam được.

Hồ tai tiếng vì hành động tàn sát những ai đối lập với ông ta, bao gồm những cuộc tàn sát âm thầm những nông dân chống lại chế độ sưu thuế tàn bạo trong những ngày đầu Hồ nắm quyền. Chẳng có điều gì ở ông ta cho thấy ông ta là một người học hỏi từ Jefferson.

Các con số ước lượng là khoảng nửa triệu người đã bị Hồ cho giết để củng cố quyền lực sau khi lực lượng cộng sản đẩy Pháp khỏi Đông Dương. Việc tàn sát điền chủ và tư sản đã được biết đến thậm chí ngay thời gian đó và từ đó trở đi tài liệu còn cung cấp nhiều chi tiết khủng khiếp hơn.

Rồi những kẻ xử dụng danh xưng ông ta kể từ sau cái chết của ông ta vào năm 1969 - xưng là "Bác Hồ" thậm chí đến hôm nay - đã xây tiếp chế độ tàn bạo của ông ta. Theo sau sự rút quân của Mỹ khỏi Việt Nam là hàng ngàn người Việt Nam bị xem là những nhân viên của chế độ cũ đã bị giết. Ông ta và chế độ theo tư tưởng Lê Nin của ông ta đã sử dụng những thủ thuật của V.I Lê Nin như: giết chóc, khủng bố và "học tập cải tạo" để nắm giữ, kiểm soát, và bành trướng quyền lực.

Hồ, một kẻ mà xác chết hiện đang được đặt trong một lăng mộ theo kiểu của Lê Nin ngay tại Hà Nội, đích thực là một gã diễn viên tồi. Cho dầu Mỹ có từng tìm cách hất cẳng ông ta hay không hoặc cho dầu cuộc chiến tranh là có lý, Hồ chẳng là cái gì để gọi là kẻ thừa hưởng đối với Jefferson và những vị cha lập quốc của nước Mỹ.

Việc Obama nhẹ dạ khi trích dẫn Hiến Pháp là sự cảm hứng là sự nghịch tai đặc biệt về vấn đề lịch sử. Một trong những tên giết người khủng khiếp nhất của thế kỷ 20 không thể là kẻ nhận cảm hứng từ một nhân vật đặc biệt tiến bộ nhất về nhân quyền trong lịch sử nhân loại.

Obama có lẽ chỉ đang cố gắng tâng bốc người khách, một người mà trước đó đã khao khát chứng tỏ rằng Hồ chẳng phải là một con quỷ mà lịch sử đang cho chúng ta thấy. Nhưng Obama liên kết hình ảnh giữa vị cha lập quốc của nước Mỹ và Hồ cho thấy hoặc là sự thiếu hụt đồ sộ về kiến thức lịch sử của Tổng Thống, hoặc là đây là giai đoạn cho ông thay đổi đạo đức để thích hợp hoàn cảnh.

Trong lúc tổng thống và nội các của ông không có vấn đề với việc bỏ qua việc đề cập chuyện này như là một chuyện "giả vờ", thì chuyện này, một là một câu nói hớ còn hai là một lời tâng bốc quá dễ dãi, sẽ khó mà gạt bỏ đi một cách dễ dàng. Ký ức và sự thất vọng của các cựu chiến binh Mỹ vẫn còn hằn đậm mãi cho đến tận hôm nay.
http: live.foxnews.com.
http://hoilatraloi.blogspot.ca/2013/07/ban-ve-chuyen-my-du-cua-truong-tan-sang.html#.UiuXjz9OJuA

88 . Mạch Sống.Các Dân Biểu Hoa Kỳ: Không Cho Việt Nam Vào TPP


HoaKyNgày Vận Động Cho Việt Nam, 4 tháng 6 , với sự tham gia của 800 đồng hương đổ về Hoa Thịnh Đốn từ 30 tiểu bang đã gặt hái được nhiều thành quả, kể cả một số tác động ngay ngày hôm sau.

Do đã được cập nhật thông tin chính xác từ các nhà vận động Mỹ gốc Việt, các vị dân biểu tham dự buổi điều trần về “Quan Hệ của Hoa Kỳ với Việt Nam” vào ngày hôm sau, 5 tháng 6, đã đặt các câu hỏi rất rốt ráo và cặn kẽ làm cho hai giới chức Bộ Ngoại Giao nhiều phen bị lúng túng.


Đáng kể nhất là hết vị dân biểu này đến vị dân biểu khác, kể cả bên Cộng Hoà lẫn Dân Chủ, đã cảnh cáo rằng họ sẽ loại Việt Nam ra khỏi Thương Ước Mậu Dịch Hợp Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) khi được Tổng Thống Obama đưa ra để lấy biểu quyết của lưỡng viện Quốc Hội nếu như không có những cải thiện đáng kể và thực sự về nhân quyền.

Ông Joseph Yun, Quyền Phụ Tá Thứ Trưởng Đặc Trách Đông Á và Thái Bình, và Ts. Daniel Baer, Quyền Phụ Tá Thứ Trưởng đặc trách Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Động, đại diện Bộ Ngoại Giao tại buổi điều trần.

Ngay phần mở đầu, vị chủ toạ buổi điều trần là DB biểu Steve Chabot, Chủ Tịch Tiểu Ban Đông Á và Thái Bình Dương của Hạ Viện, cho biết là ngày hôm trước Ông và nhiều đồng viện đã lắng nghe tiếng nói của 800 công dân Mỹ gốc Việt về tình trạng vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. DB Chabot là một diễn giả tại buổi họp khoáng đại của Ngày Vận Động Cho Việt Nam.

DB Chabot cho biết là có mời vị Quyền Đại Diện Mậu Dịch Hoa Kỳ nhưng vị này đã từ chối không ra điều trần.

Sau phần điều trần của hai giới chức Bộ Ngoại Giao, trên một chục vị dân biểu thuộc cả hai đảng Cộng Hoà và Dân Chủ luân phiên chỉ trích Hành Pháp đã nói nhiều hơn là hành động và cho biết rằng tình trạng vi phạm nhân quyền đang tiếp diễn sẽ là chướng ngại vật ngăn không cho Việt Nam tham gia TPP.

DB Christopher Smith (Cộng Hoà, CA), người chủ toạ buổi điều trần của ngày hôm trước với đề tài “Cuộc Đàn Áp Tiếp Diễn Bởi Chính Quyền Việt Nam”, liệt kê những vụ đàn áp vừa mới xẩy ra và trưng hình của sinh viên Nguyễn Phương Uyên. DB Ed Royce (Cộng Hoà, CA) cũng đã nêu

Chướng ngại vật thứ hai là tình trạng chính quyền Việt Nam cướp trắng tài sản của cơ man công dân Hoa Kỳ. DB Smith và DB Chabot cùng nêu lên vấn đề tài sản của người Mỹ gốc Việt đã bị chính quyền Việt Nam tước đoạt và chỉ trích Bộ Ngoại Giao đã không can thiệp cho quyền lợi công dân mà lại bảo họ mướn luật sư ở Việt Nam để giải quyết theo luật Việt Nam, điều mà Ông cho là không thể chấp nhận được.

Trích dẫn bản điều trần của Ts Nguyễn Đình Thắng ngày hôm trước, cả hai vị dân biểu giải thích rằng năm 2003 Quốc Hội Việt Nam đã thông qua nghị định không hoàn trả các tài sản của người bỏ nước ra đi mà họ đang nắm giữ; do đó mướn luật sư chỉ là việc phí tiền vô ích.

Trước câu hỏi bất ngờ này, cả hai giới chức Bộ Ngoại Giao không có câu trả lời và hứa sẽ phải quay về hội ý với Bộ Ngoại Giao để sẽ có văn thư trả lời sau.

Chướng ngại vật thứ ba là sự thiếu vắng cơ chế để bảo đảm cho sự công bằng trong mậu dịch. Ba vị dân biểu cùng nêu lên vấn đề này ở ba khía cạnh khác nhau. DB Sherman (Dân Chủ, CA) cho biết là theo nghiên cứu cứ mỗi 1 tỉ Mỹ kim thâm thủng mậu dịch sẽ dẫn đến 10,000 công dân Hoa Kỳ bị mất công ăn việc làm; theo Bộ Ngoạig Giao, hiện nay thâm thủng mậu dịch giữa Hoa Kỳ và Việt Nam là 10 tỉ Mỹ kim. DB Sherman cho biết là nới rộng mậu dịch với Việt Nam sẽ chỉ làm tăng thêm thâm thủng mậu dịch.

DB Doug Collins (Cộng Hoà, GA) xoáy vào sự cạnh tranh bất công của Việt Nam về các mặt hàng may mặc xuất cảng vào Hoa Kỳ. Hiện nay Việt Nam xuất cảng 7 tỉ Mỹ kim hàng may mặc hàng năm vào Hoa Kỳ. Theo một cuộc nghiên cứu, cho Việt Nam vào TPP trong tình trạng hiện nay sẽ dẫn đến thâm thủng mậu dịch thêm 4 tỉ Mỹ kim trong 8 năm và sẽ mất nửa triệu công ăn việc làm mỗi năm.

Nhắc lại lời phát biểu của Ts. Baer rằng Việt Nam áp dụng luật pháp một cách tuỳ tiện và ngành tư pháp không độc lập như là hai yếu tố góp phần vào tình trạng vi phạm nhân quyền, DB Dana Rohrabacher (Cộng Hoà, CA) chỉ ra rằng các công ty Hoa Kỳ không thể nào đầu tư an toàn vào một quốc gia điều bị hành bởi những “tay anh chị” (gangsters).

Song song với mục đích ngăn chặn không cho Việt Nam vào TPP và thúc đẩy Luật Nhân Quyền Cho Việt Nam, một mục tiêu nữa của Ngày Vận Động Cho Việt Nam là áp lực Bộ Ngoại Giao chấp hành các điều luật chế tài hiện hành

Trích dẫn Cô Danh Hui và Ts. Nguyễn Đình Thắng tại hai buổi điều trần trong tháng 4, DB Smith kêu gọi Bộ Ngoại Giao xếp Việt Nam vào Hạng 3 về buôn người và đưa Việt Nam vào danh sách CPC vì đàn áp tôn giáo một cách trầm trọng.

Đại biểu cho American Samoa, Ông Eni Faleomavaega là người duy nhất bênh vực cho Việt Nam nhưng cuối cùng cũng kêu gọi Việt Nam phải cải thiện tình trạng nhân quyền.

DB Chabot, chủ toạ buổi điều trần, kêu gọi Bộ Ngoại Giao tiếp xúc với các nạn nhân của đàn áp tôn giáo đã định cư ở Hoa Kỳ và các đại diện của những giáo hội bị đàn áp để nắm được thông tin chính xác cho các bản phúc trình trong tương lai. Quyền Phụ tá Ngoại Trưởng Daniel Baer hứa sẽ thực hiện điều này.

Có mặt tại buổi điều trần, Ts. Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc Điều Hành của BPSOS, sau đó đã giới thiệu với Ts. Baer một phái đoàn của Liên Hiệp Ban Trị Sự Cao Đài với với Ts. Baer và nhận giúp sắp xếp buổi họp trong tương lai gần.

Theo Ts. Thắng, Ngày Vận Động Cho Việt Nam đạt nhiều thành quả và thành quả ngay tức thì là sự lên tiếng rất mạnh mẽ và dứt khoát của các vị dân biểu có ảnh hưởng trực tiếp đến số phận của thương ước TPP vào cuối năm nay. 
Mạch Sống
89. Chuyến thăm Hoa Kỳ của Chủ tịch Sang và cải cách dân chủ tại Việt Nam

Ảnh: Đại sứ Việt Nam David Sheare. đón chủ tịch Sang tại sân bay quân sự Adrew,
Ảnh: Đại sứ Việt Nam David Sheare. đón chủ tịch Sang tại sân bay quân sự Adrew,
Hôm nay, Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang chính thức thăm Hoa Kỳ.
Cuộc hội đàm ngày mai 25/7/2013 với Tổng thống Obama sẽ là cuộc hội đàm có tính quyết định cho tương lại của Việt Nam và mối quan hệ Việt-Mỹ.
Rất nhiều bài báo tiên đoán về tương lai của cuộc đàm phán ngày mai, tiên đoán về những vấn đề sẽ được nêu, về những vấn đề có thể gây khó khăn cho quan hệ Việt- Mỹ…/ xem chẳng hạn bbc.com/
Chuyến thăm Hoa Kỳ của Chủ tịch Sang hội tụ rất nhiều điểm ghi vấn, những tình tiết bí mật,… như sự vội vã sang Hoa Kỳ ngay sau chuyến thăm Trung Quốc của Chủ tịch Sang, sự kiện bắt bớ liên tục những Bloggers yêu nước phản đối Trung Quốc, sự im lặng của lãnh đạo cao cấp trước cuộc tuyệt thực tuyệt vọng của Blogger Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, những tuyên bố của Chính phủ VN, của Tòa nhà trắng chỉ xoay quanh kinh tế , nhân quyền, mua bán vũ khí Mỹ một cách chung chung …
Một số sự kiện lại có vẻ hưỡng dẫn cho những phỏng đoán trái ngược về chiều hướng chính trị đang được Bộ chính trị ĐCS VN thi hành. Nếu Bộ chính trị ĐCS VN muốn bẻ lái nghiêng về phía Mỹ, sao họ lại bắt bớ những người yêu nước phản đối Trung Quốc xâm lược. Nếu BCT ngả sang Trung Quốc, sao họ lại dám phê phán Trung Quốc tại Shangri-La, sao Chủ tịch Sang lại vội vàng sang Mỹ…
Xuất phát từ quan điểm chính trị ngoại giao là nối tiếp của chính trị đối nội, tôi xin trong bài ngắn, viết trước ngày hội đàm của 2 nguyên thủ quốc gia Việt Mỹ này, tải đến bạn đọc những gì có thể mong đợi ở ngày mai.
1. Chỉnh đảng là thất bại của Nguyễn Phủ Trọng và Trương Tấn Sang nhằm hạ bệ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Đại cách mạng văn hóa của Mao là nhằm nhuộm Đảng CS TQ từ hồng sang xám xịt chủ nghĩa bành trướng Tân Đại Hán, và Đặng Tiểu Bình là người kế tục tư tưởng này một cách trung thành qua sự kiện đánh chiếm Hoàng Sa của Việt Nam 1974 và chiến tranh Dạy cho Việt Nam 1 bài học năm 1979.
Cuộc chỉnh đảng do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phát động nhằm loại trừ khỏi BCT ĐCS VN phần tử có ý thức chống bành trướng TQ, có xu hướng ngả về phía Hoa Kỳ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Vào cùng 1 phe với Nguyễn Phú Trọng là Trương Tấn Sang.
Sự thất bại ê chề của cặp đôi Sang-Trọng đã củng cố vị trí của Thủ tướng.
Nguyễn Phú Trọng không chấp nhận thực tế, quyết nhuộm ĐCS VN thành 1 chính đảng hoàn toàn thần phục TQ.
Hội nghị TW 7 đã diễn ra với sự năng nổ khác thường của TBT Trọng.
Chủ tịch Sang đã đứng ngoài cuộc chơi.
Như vậy ông Sang đã không tin vào thành công của Nguyễn Phú Trọng nữa.
Quả vậy, lần này những người như Nguyễn Bá Thanh do Tổng Trọng sức nước hoa đã không trúng nhân sự vào BCT.
Uy tín của Tổng bí thư xuống cấp, Thủ tướng có thêm vây cánh trong BCT.
Vì vậy người chia bài trong BCT ĐCS VN hôm nay là Thủ tướng.
Chính vì vậy, trong phát biểu Shangri-La, ta thấy có dòng nói về Trung Quốc khá thẳng thắn như :
“Đâu đó đã có những biểu hiện đề cao sức mạnh đơn phương, những đòi hỏi phi lý, những hành động trái với luật pháp quốc tế, mang tính áp đặt và chính trị cường quyền”.
Đồng thời trong bài phát biểu Shangri-La của Thủ tướng, đã có câu :
“Tôi cũng muốn đề cập trường hợp của Mi-an-ma như một ví dụ sinh động về kết quả của việc kiên trì đối thoại trên cơ sở xây dựng và củng cố lòng tin, tôn trọng các lợi ích chính đáng của nhau, mở ra một tương lai tươi sáng không chỉ cho Mi-an-ma mà cho cả khu vực chúng ta”.
Tôi hiểu câu này là mong muốn cải cách dân chủ tại Việt Nam của Thủ tướng.
Tuy vậy, ông ta cũng nhắc rằng đây là “việc kiên trì đối thoại trên cơ sở xây dựng và củng cố lòng tin, tôn trọng các lợi ích chính đáng của nhau”.
Sự kiện trong phái đoàn của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang lần này sang Mỹ có 2 đại biểu tôn giáo, chứng tỏ Để có kết quả, Chủ tịch Sang sẽ có một số nhượng bộ trong yêu cầu về nhân quyền của Hoa Kỳ chiều hướng này của quan hệ Việt-Mỹ.
2. Không nên trông đợi một thay đổi đột ngột về nhân quyền.
Bản chất của ĐCS VN chúng ta đã hiểu rõ. Bản bất cố vị của những độc tài, chúng ta đã chứng kiến.
Sẽ không có sự nhân nhượng mạnh mẽ về hướng nhân quyền.
Tuy nhiên, đã có những suy nghĩ hướng về cải cách dân chủ của lãnh đạo cộng sản Việt Nam.
Việc định hướng của cải cách dân chủ kiểu Myanma còn gặp nhiều thác nghềnh.
Những phần tử bảo thủ cộng sản còn tập hợp lực lượng chống phá.
Cuộc chiến Đảng- Chính phủ còn tiếp diễn mà 1 sơ xẩy của lãnh tụ của phe cấp tiến sẽ làm ngưng tiến trình cải cách /thí dụ cuộc bỏ phiếu tín nhiệm tại Quốc hội Việt Nam/.
Nếu kinh tế Việt Nam càng trì trệ, những phần tử cộng sản bảo thủ sẽ lợi dụng điểm này để phát động quần chúng chống phá phe cấp tiến trong ĐCS VN.
Như vậy, thúc đẩy thảo luận về hội nhập TPP là rất quan trọng với Chủ tịch Trương trong chuyến thăm Mỹ này.
Để có kết quả, Chủ tịch Sang sẽ có một số nhượng bộ trong yêu cầu về nhân quyền của Hoa Kỳ.
Ngày mai, Obama và Trương Tấn Sang sẽ nói về kinh tế, về TPP, về quan hệ với Trung Quốc và một ít về nhân quyền.
© Nguyễn Nghĩa
© Đàn Chim Việt
 http://www.danchimviet.info/archives/77794/chuyen-tham-hoa-ky-cua-chu-tich-sang-va-cai-cach-dan-chu-tai-viet-nam/2013/07


90. SƠN TRUNG * TRƯƠNG TẤN SANG MỸ DU TỔNG LUẬN


Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam Trương Tấn Sang ( viết tắt TTS) đã sang thăm Hoa Kỳ từ ngày 25 đến 29 tháng 7 năm 2013. Trong tuần lể đó, biết bao bài nghị luận, bao lời bàn cãi  trong nước và ngoài nước về việc này.  Tài liệu rất phong phú, nhiều ý kiến khác nhau. Trước khi đi sâu vào vấn đề, chúng ta cần xem lại bối cảnh của cuộc Mỹ du của Trương Tấn Sang.

(1).Kinh tế Việt Nam trên đà suy sụp, ngân hàng trống rỗng vì các tay đầu sõ đã lấy hết tiền bỏ túi.
(2). Chính trị bất ổn, nội bộ đấu đá nhau.Từ cuối năm 2012 cho đến tháng 6-2013, Trương Tấn Sang và Nguyễn Phú Trọng  đã hợp lực tiêu diệt "đồng chí X" nhưng đã thất bại. Trong vài tháng kế tiếp, trận đấu sẽ tiếp tục trong hội nghị trung ưong đảng VIII sắp tới.
(3). Chủ tịch Tập Cận Bình vừa lên ngôi đã vôi sang thăm Nga và Phi châu sau lại đột nhiên sang Mỹ.
(4). Trương Tấn Sang vưà sang gặp Tập Cận Bình và đã phải cúi đầu ký các văn kiện bất bình đẳng.
(5). Trong tuần lễ Trương Tấn Sang sang triều kiến mẫu quốc, còn có việc 22 sĩ quan và tướng tá Cộng sản cũng được lệnh sang triều bái.

Chúng tôi xin  đúc kết  các ý kiến trên để giúp độc giả có cái nhìn đầy đủ về các khiá cạnh của vấn đề.

I. AI CHỦ ĐỘNG TRONG CUỘC HỌP NÀY?

Báo chí trong và ngoài nước đều loan tin chính tổng thống Mỹ mời Việt Nam sang thăm Mỹ. Tin này được " hãng thông tấn Pháp AFP đưa hôm 11/7 rằng Tổng thống Barack Obama đã mời người tương nhiệm Trương Tấn Sang thăm Washington vào cuối tháng là điều ít nhiều gây ngạc nhiên." (1)
Tuy nhiên, cũng có  tin tức ngược lại. Theo ông  David Thiên Ngọc  trong bài" Cái giá của sự “Hai Lòng” , chính Việt Nam xin gặp Mỹ, cho nên Mỹ bèn gửi giấy mời Việt Nam. Ông viết:" Trở về chiếu chỉ Thành Đô II. Sau khi bị “BỨC TỬ” ở Bắc Kinh, Trương Tấn Sang cùng bồi đoàn về đến Hà Nội. Lúc này cả tập đoàn CSVN như ngồi trên chảo lửa. Thế là kế hoạch vượt đại dương sang Mỹ được đề ra và CSVN vội vã xin tòa Bạch Ốc cho một lần bệ kiến. Về nguyên tắc ngoại giao thì Washington mời, sau đó đoàn Hà Nội mới lên đường sang được xứ Cờ Hoa. Có một điều nên lưu ý là từ trước tới nay tòa Bạch Ốc chưa bao giờ tiếp một nguyên thủ Quốc Gia nào mà từ lúc văn phòng Nhà Trắng ra thông báo (11/7) đến ngày hội kiến (25/7) chỉ vỏn vẹn 2 tuần? Rõ ràng đây là vấn đề “Cứu Tử”, CSVN trong cơn thập tử nhất sinh, chạy tung rối mù trên trường thế giới khi từ Bắc Kinh trở về hầu kêu gọi xóm giềng lớn nhỏ gần xa chung tay cứu hộ một phen. ( 2).

Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng từ Đại học George Mason nói với đài RFA:
Tôi nghĩ chuyến đi tương đối gấp rút và có lẽ đó là ý vọng của Việt Nam nhiều hơn và ông Obama cũng đáp ứng với cái ý vọng đó. Bởi vì ông cũng không muốn Trung Quốc tính toán sai lầm có thể gây ra những mâu thuẫn gọi là cái nẩy sảy cái ung.”(3)
Về phía Mỹ, họ cũng đã  nói xa gần cho chúng ta biết họ  đã mời TTS thể theo lời cần khẩn của Việt Nam. Theo nội dung một số bức điện của Hoa Kỳ được WikiLeaks tiết lộ, trong nội bộ, chính quyền Việt Nam muốn tìm kiếm sự cân bằng thông qua các chuyến công du nước ngoài của các lãnh đạo cấp cao.Tôi không nhấn mạnh như ông David Brown rằng chuyến viếng thăm Trung Quốc của ông Sang không tốt đẹp, và đã thúc đẩy Bộ Chính trị (đảng Cộng sản Việt Nam) bất ngờ quyết định cử ông Sang tới thăm Washington. Ngược lại, ý tôi muốn hỏi là tại sao chính quyền Obama lại bất ngờ chuyển hướng và chấp thuận chuyến viếng thăm của ông Sang ( 4)

 GS Carl Thayer cũng nói rằng Việt Nam nhiều lần hối thúc Mỹ cho Việt Nam gặp mặt:
Tôi đồng ý với David Brown là chuyến viếng thăm Washington của Chủ tịch Trương Tấn Sang đã
được tổ chức một cách vội vã. Tuy nhiên, tôi muốn nói rằng từ gần một năm nay, Việt Nam luôn hối thúc Hoa Kỳ để có được chuyến thăm cấp cao của Chủ tịch nước.(5)
 
  Đỗ Thành Công  cũng nói rằng Vệt Nam xin gặp Mỹ và Mỹ tỏ vẻ lich sự mà nói là Mỹ mời: "Dĩ nhiên về mặt ngoại giao, thì văn phòng Tổng Thống phải thông báo là do chúng tôi mời. Ở cương vị chủ nhà, phải có lời mời thì khách mới đến được, cho dù khách mời là khách theo kiểu chịu đấm ăn xôi, mặt dày mày dạn, bị gậy ăn xin hay năn nỉ để được gặp.( 6) 
 Điều này chứng tỏ Mỹ có một chính sách hòa dịu, mềm dẽo trong ngoại giao, khác với Trung Quốc hung hăng, thiếu lịch sự, thiếu văn hóa. Mục đich của Mỹ là lôi kéo Việt Nam nhập đồng minh Mỹ để chống Trung Quốc xâm lược. Đó là thái độ khôn khéo, cố ý "vuốt ve" thay vì khiêu khích Hà Nội. (7)

Tờ Economist dùng chữ rất hay và cũng sành tâm lý. Thái độ của Mỹ là thái độ của kẻ nuốt giận làm lành, phải vui cười khi phải đối thoại của kẻ tiểu nhân và lưu manh. Tại sao? Vì cái  tên chủ tịch này cùng với tên Tổng bí thư  của y đã là tay sai của Trung Quốc nay lại chạy sang Mỹ để xin xỏ nọ kia. Theo Lam Việt, bọn đó là con điếm " đưa người cửa trước, rước người cửa sau". Nó vừa chạy quanh vận động cho  vài nước nhập bọn với Trung Quốc, thế mà nay lại chạy sang Mỹ. Gian manh quá! Ghê tởm quá!.Chính  Trương Tấn Sang đến Trung Quốc lại bay sang và Indonesia bàn về vấn đề biển Đông Việt, kết hợp chuyến đi Thailand của Nguyễn Phú Trọng vận động ủng hộ Trung Quốc đã khiến cho Mỹ và Philippines ghê tởm tên đầy tớ lưu manh. Đáng lẽ phải đóng cửa trước mũi TTS, thế mà Mỹ vẫn  rộng lượng đón tiếp y dù chỉ là cho y vào nhà vài chục phút!



II. ĐỘNG LỰC NÀO  KHIẾN TRƯƠNG TẤN SANG ĐI MỸ?

Một vài ý kiến cho rằng vì đi Tàu thất bại nên ông Sang phải chạy sang Mỹ để vớt vát uy tín , để cầu cứu Mỹ khi Trung Cộng giơ bàn tay sắt bóp cổ tên nô lệ Việt Nam. Và Ông TTS cũng có nhiều động cơ  khác.

Ông Đỗ Thành Công trên  Đàn Chim Việt viết :

 Phải chăng cuộc họp hồi tháng 6 vừa qua với Trung Quốc đã đẩy Hà Nội vào vị trí ngã sang Mỹ để tìm thế ỷ dốc? Phải chăng sau cuộc họp ở Bắc Kinh, Hà Nội nhận ra tham vọng nguy hiểm của Trung Quốc,  mà chỉ có Mỹ mới có thể bảo vệ được Việt Nam? Vì vậy, một tháng sau đó, Trương Tấn Sang đã nhận chỉ thị Chính trị bộ đi qua Mỹ cầu viện, cho dù phải muối mặt như thế nào?(8)


 Ông Sang đến Mỹ sau chuyến đi qua Tàu hồi tháng 6.  Kết quả của chuyến đi Trung Quốc được giới chuyên viên nghiên cứu đánh giá là “thần phục” Thiên Triều. Các điều khoản ký và thoả thuận giữa hai nước hoàn toàn không đề cập đến các vấn đề khẩn cấp, đang được cả nước quan tâm như tình trạng mất chủ quyền của Việt Nam, các vụ xung đột ở biển Đông, việc “tàu lạ” liên tục bắn và “cướp”, đánh phá tàu cá của ngư dân Việt Nam.  Phương án giải quyết ảnh hưởng của “đường lưỡi bò”, hay những vấn đề nổi cộm khác thể hiện dã tâm của Trung Quốc lấn biển, dành đảo đã không được đề cập trong các thoả thuận.

Về mặt nội bộ, tranh giành ảnh hưởng và quyền lực của ông Sang với  đồng chí “X” và vây cánh của ông ấy vẫn còn kèn cựa, chưa ngã ngũ cụ thể. Nếu nói ông Sang có vây cánh và thực lực trong chánh quyền, thì ngược lại, đồng chí “X”, đã gần như có ảnh hưởng rất mạnh ở lực lượng công an và quân đội.
Vì vậy, về nhiều mặt, trong hoàn cảnh “bên trong lộn xộn, bên ngoài yếu xìu”,  ông Sang không đủ uy tín và thế lực để hưá hẹn và giải quyết được điều gì cụ thể với tình hình chính trị, kinh tế và ngoại giao của Việt Nam. Nếu có, thì chỉ củng cố thêm một chút uy tín của ông Sang về mặt nội bộ trong đảng CSVN, vì đã được Tổng Thống Hoa Kỳ tiếp kiến. Về uy tín đối với quốc tế hay phiá Trung Quốc, ông Sang cũng có thể gửi ra tín hiệu cho thấy Việt Nam chúng tôi đang là đồng minh, bè bạn của Hoa Kỳ.( 9)

Theo Hoài Hương, trong bài" Việt Nam trước ngã ba đưòng,  nhà báo David Brown  nhấn mạnh ở điểm xung đột Việt Hoa nên mới có cuộc Mỹ du của TTS:Liệu có phải nỗi thất vọng với Trung Quốc là nguyên do khiến Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang vội vã lên đường sang Washington?”.....và sau một cuộc tiếp xúc với lãnh đạo Trung Quốc “rõ rệt đã gây sốc” cho giới lãnh đạo tại Hà nội. (10)

Trong bài báo khác, David Brown nhận định:
« Các chuyến thăm cấp nguyên thủ quốc gia thường phải mất vài tháng để tổ chức, nhưng Chủ tịch nước Việt Nam Trương Tấn Sang sắp đến Washington trong một thời gian rất ngắn sau ngày chuyến công du được thông báo, và ngay sau một cuộc gặp gỡ rõ ràng là sóng gió với các lãnh đạo Trung Quốc. .Quyết định của Bộ Chính trị cử ông Sang tới Washington cho thấy là các lãnh đạo Việt Nam đã bị chấn động bởi những gì mà ông Tập Cập Bình và các cộng sự viên đã nói với ông Sang khi gặp riêng, và Việt Nam sẵn sàng đàm phán với Hoa Kỳ về một quan hệ quốc phòng gần gũi hơn. (11)
Lưu Tường Quang / Tú Anh nêu lên các ý kiến của các nhà bình luận quốc tế:
Không hẹn mà các bài nhận định của giới phân tích quốc tế cũng như thông điệp của giới nhân sĩ trí thức, blogger tại Việt Nam nhân chuyến công du Hoa Kỳ của chủ tịch Trương Tấn Sang có cùng một nhận định : phải bắt tay với Mỹ để thoát gọng kềm Trung Quốc.

David Brown, nguyên là nhà ngoại giao từng phục vụ tại Việt Nam phân tích rằng Hà Nội đang tìm cách thoát mối đe dọa từ Trung Quốc. Sự kiện ông Trương Tấn Sang, sau từ Trung Quốc trở về, đã cấp tốc sang Mỹ là dấu hiệu Hà Nội « đã bị chấn động vì những gì mà Tập Cận Bình đã nói riêng với ông Sang » tại Bắc Kinh hồi tháng 6 vừa qua. (
Ông David Thiên Ngọc cũng có ý kiến tương tự khi ông viết "Đến Washington kỳ này rõ ràng đây là “Xin cầu cứu”  ...  Thủ tục xin và được chấp thuận diễn ra trong một thời gian rất ngắn. Từ khi được Nhà Trắng chấp nhận và ra thông báo (11/7) đến ngày cho phép diện kiến (25/7) là chỉ đúng hai tuần. Một việc mà từ xưa nay chưa có tiền lệ. Nơi đây ta phải hiểu rằng vì lý do “cứu tử” cũng gấp gáp như cứu hỏa vậy. Do đó cuộc Mỹ du lần này nó không bình thường mà được đặt ra trong cơn dầu sôi lửa bỏng, trước sự tử sinh trong gang tấc mà CS Ba Đình phải chấp nhận cơn thịnh nộ (sẽ có) của Bắc Kinh trong việc Hà Nội sang bệ kiến Washington. Bởi không còn con đường nào khác để lựa chon (13)

Cũng trong bài trên, David Thiên Ngọc nhận định thái độ xoay xở trở tráo của Việt Cộng:
  CSVN chỉ còn có một con đường là núp dưới bóng Cờ Hoa, kẻ cựu thù mà ngày nào CSVN cũng ra rả là “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào”, bác và đảng lãnh đạo cuộc chiến tranh thần thánh đập tan bè lũ xâm lược, sen đầm quốc tế, thực dân kiểu mới. Cũng giống như những năm đầu của thập niên 90 thế kỷ trước khi LX sụp đổ. CSVN quay đầu về núp dưới trướng của kẻ cũng là cựu thù ngàn năm. Trước đó không lâu cũng luôn mồm chưởi bới Tàu cộng là phản động, là bành trướng là xâm lược để rồi cả tập đoàn chóp bu CSVN cúi đầu bò qua phụng chiếu Thành Đô I. Mở đầu kỷ nguyên mới cho đường lối chính trị của CSVN- “Bán Nước”.(13)


Nhà báo Trẻ Ranh cũng có lối suy nghĩ  độc đáo. Ông cho rằng ông Trương Tấn Sang chủ tịch nước thuộc phe ông Tổng bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã  làm hai cuộc công du qua Tầu và qua Mỹ để xin sự ủng hộ của các cường quốc này hầu hạ địch thủ là thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng....(14)


III. QUẦN CHÚNG VIỆT NAM NGHĨ GÌ VỀ CHUYẾN ĐI CỦA TTS?

Hoà thượng Quảng Độ và Giáo Hội Việt Nam Thống Nhất đã bị Cộng sản Việt Nam bỏ tù, khủng bố cho nen thay mặt giáo hội và nhân Việt Nam, Ngài gử thư cho Tổng thống Mỹ khuyên Việt Nam trả lại quyền tự do, dân chủ cho nhân dân Việt Nam. Trong búc thư, có đoạn Ngài viết:

tqd-305 


" Tôi được tin Tổng Thống mời Chủ tịch Nước CHXHCNVN sang thăm Hoa Kỳ vào ngày 25.7.2013. Vì vậy tôi viết thư hôm nay xin Tổng Thống nhân cơ hội gặp gỡ này thúc đẩy Chủ tịch Việt Nam thực hiện nguyện vọng âm ỉ từ lâu trong tâm trí và đáy lòng người dân Việt - đó là chuyển hóa chế độ độc đảng sang một Nhà nước dân chủ, bảo đảm các quyền cơ bản, tự do và pháp quyền. (15)

Đài Á Chau Tự Do cho biết  rằng khi TTS sắp đi Mỹ,  nhiều tiếng nói quan tâm đến tình hình tự do dân chủ tại Việt Nam đã tìm cách vận động chính phủ Mỹ, đề nghị phía Hoa Kỳ hãy đặt vấn đề nhân quyền trong các cuộc gặp với lãnh đạo Việt Nam.
Từ trong nước, Hòa thượng Thích Quảng Độ - Đức tăng thống của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất đã gửi thư cho Tổng Thống Obama, kêu gọi nhà lãnh đạo Hoa Kỳ nhân dịp tiếp đón Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, hãy thúc đẩy việc dân chủ hóa Việt Nam.
Trả lời thông tín viên Ý Lan của Đài Á Châu Tự Do, Hòa Thượng Quảng Độ cho biết:
“Trên phương diện tôn giáo tôi cũng mạo muội đề nghị với ông Tổng Thống Mỹ nhân dịp này khuyến khích ông Trương Tấn Sang chuyển đổi cái đường lối chính trị độc tài toàn trị bây giờ… hầu hết là mất lòng dân, để sang một chế độ tự do, dân chủ, bớt cái sự bức hiếp và đàn áp quần chúng đi, để cho dân tộc Việt Nam có một cuộc sống thoải mái hơn.” (16)

Một số dân chúng cho rằng đây là cơ hội kết thân với Mỹ để thoát khỏi gọng kìm Trung Quốc. Người ta hy vọng Trương Tấn Sang sẽ mở ra một kỷ nguyên mới cho Việt Nam , và người ta mong TTS không bỏ lỡ cơ hội tốt.
Trong khi blogger Trần Khải lưu ý rằng “có thể đây là cơ hội cuối để VN bắt tay thân hơn với Mỹ ? Và nếu lỡ cơ hội này, có thể VN sẽ sớm trở thành một Tây Tạng thứ 2 ?”, thì chuyến Mỹ du sắp tới của ông Trương Tấn Sang – nói theo lời blogger Lê Diễn Đức – “ hứa hẹn một sự đón tiếp ‘nồng nhiệt’ của cộng đồng người Việt tự do” hải ngoại.( 17).

 Ông Nguyễn Ân ở Florida bày tỏ hy vọng trong chuyến đi này, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang sẽ bắt lấy cơ hội thắt chặt hơn mối quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ trước tình hình Trung Quốc đang lấn lướt VN trong tranh chấp chủ quyền ở biển Đông:
Theo tôi nghĩ ông Trương Tấn Sang qua cũng không ngoài mục đích ngoại giao. Phải hợp tác để có cùng tiếng nói chung trong việc giành lại vẹn toàn lãnh thổ. VN hiện giờ nằm trong sự bành trướng của Trung Quốc. Hy vọng ông Trương Tấn Sang qua Mỹ để mà xích lại quan hệ với Mỹ chặt hơn, để phản đối sự bành trướng của Trung Quốc”. .......Mỹ cũng là cường quốc, thực sự là dân chủ. Đây là cơ hội để VN cởi mở tiếp cận thêm về dân chủ của nước Mỹ nói riêng và Tây Phương nói chung. Hy vọng ông Trương Tấn Sang sẽ hiểu điều đó để đưa đưa VN thực sự dân chủ và đổi mới”.(18)

GS Tương Lai viết: 
Những tri thức cũ, kinh nghiệm cũ, dù quy‎́ báu‎ đến đâu, cũng không còn đủ cho hành trình của dân tộc đi về phía trước. Không thể không có tri thức mới, kinh nghiệm mới để hình thành một kiểu tư duy tương thích với nhịp sống đương đại của nền văn minh trí tuệ đang làm cho tiến trình phát triển đưa tới những bước hợp trội, tạo ra những đột biến không thể nào dự báo trước được.....Đương nhiên, khôn khéo và thông minh để nắm bắt thời cơ, khai thác và phát huy tối đa hợp lực được tạo ra từ hoạt động đối ngoại với nhận thức rằng, bỏ lỡ thời cơ là sự bỏ lỡ đáng tiếc nhất mà rồi cái giá mà dân tộc phải trả là không sao tính xuể! Chẳng thế mà Nguyễn Trãi từng căn dặn "Thời! Thời! Thực không nên lỡ".(19)

Một nhóm nhân sĩ trí thức Việt Nam gồm 82 người vào ngày 19 tháng 7 vừa qua gửi cho chủ tịch Trương Tấn Sang bức thư ngỏ trước chuyến công du Hoa Kỳ trong tuần này của ông. Họ bất bình về việc TTS nhượng bộ Trung Cộng trong chuyến đi  19 đến 21 tháng 6 ,  họ hy vọng  chuyến đi Mỹ lần này của ông Trương Tấn Sang là cơ hội để ông có thể sửa lại những sai trái trong chuyến đi Trung Quốc vừa qua (20)
Như Nguyên lạc quan, tin tưởng vào những lời TTS nói ở Viện nghiên cứu chiến lược quốc tế MỸ (CSIS) mà nhận định rằng:

Những gì mà ông Sang đã phát biểu tại Viện nghiên cứu chiến lược quốc tế MỸ (CSIS), đặc biệt là nói về đường lưỡi bò của TQ, có thể coi như là sự khởi đầu cho đường quay về với dân tộc của ông Sang.(21)

Một số báo chí quốc tế tỏ ra hy vọng tốt đẹp cho cuộc hội ngộ Mỹ Việt. Danny Russel, nhận định vùng Đông Nam Á “có lẽ là khu vực năng động nhất” tại Á Châu, và ngay cả thế giới, và Việt Nam được coi là “điểm sáng” trong khu vực có nhiều sự thay đổi trong một thời gian ngắn.
Ông Danny cũng mô tả thêm chuyến đi thăm của Chủ tịch Trương Tấn Sang là “một dấu mốc lịch sử”.Các nhà lập pháp Mỹ cũng rất đề cao chuyến thăm đặc biệt lần này của Chủ tịch Trương Tấn Sang. Một bài báo có tựa đề “Việt Nam - đại diện ưu tú của khu vực ĐNA” đã phân tích rằng, Tổng Thống Obama đã có một chiến lược hướng Đông hợp lý khi khẳng định tầm ảnh hưởng sâu rộng của quốc gia này đối với khu vực phát triển nhanh ĐNÁ.(22)
IV. MỤC ĐÍCH  CUỘC GẶP GỠ CỦA ĐÔI BÊN
 
 Về phía Mỹ, họ cũng muốn dùng TPP để lôi kéo Việt Cộng theo Mỹ. Cả hai đều có mục đích kinh tế cho nên chương trình buổi  hội nghị đầu tiên là kinh tế. Ngoài ra Mỹ còn mục đích khác. Họ muốn xem TTS trả lời sao về một số vấn đề mặc dầu người Mỹ đã biết trong tháng 6, TTS đã ký các văn kiện bán nước, và đồng thời , TTS, Nguyễn Phú Trọng đã chạy qua các nước Asean để dắt mối cho Trung Cộng. Dẫu sao, Obama mặt đối mặt muốn thử tấm lòng chân thành của Việt Cộng.

Lam Việt viết:"  Thật là không có giá trị về mặt chính trị khi chính quyền Obama mời Nguyễn Tấn Dũng sang Mỹ, thế nên vì tính cấp bách và quan trọng trong vấn đề biển Đông Việt và phía Mỹ muốn hiểu rõ quan điểm của đầu sỏ cộng sản Việt Gian quanh vấn đề này, nên chính quyền Obama đã mời đích danh Trương Tấn Sang đến Mỹ (tên hầu dịch Tập Cận Bình vào cuối tháng 6 vừa qua)….. Nhằm mục đích “hỏi cho ra lẽ” chuyện tuyên bố ngu đần của Trương Tấn Sang với Trung Quốc về biển Đông Việt là như thế nào.!Lam Việt – Người Đại Việt.......Thông qua chuyến đi của Trương Tấn Sang đến Hoa Kỳ sắp tới, chính quyền Hoa Kỳ sẽ có được những quan điểm chính thức của cộng sản Việt Gian đối với biển Đông Việt để chính quyền Hoa Kỳ đưa ra những chính sách hiện diện tại Đông Nam Á có lợi nhất cho Hoa Kỳ và Đồng Minh trong tương lai. Việc này ảnh hưởng đến chính sách mềm dẻo, hay cứng rắn của Hoa Kỳ dành cho Trung Quốc trong tương lai. (23).

 Lý Đại Nguyên cho rằng việc Tổng thống Obama tiếp TTS chẳng qua là người Mỹ muốn kiểm tra lòng dạ Việt Cộng mặt đối mặt một cách rõ ràng và nghiêm túc :
Thế nên, việc Trương Tấn Sang, chủ tịch nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam được tổng thống Mỹ, Barack Obama chính thức mời công du Hoakỳ ngày 25/07/13 này, để buộc nhà cầm quyền Việtnam phải chính thức lên tiếng “Tái Xác Nhận Quan Hệ Mỹ-Việt” có còn tồn tại hay không?(24)

Tạp chí Biển Đông.net cho biết: Khi được hỏi về vấn đề liệu Việt Nam có thể sát cánh với Philippines trong vụ kiện chống lại các tuyên bố bất hợp pháp của Trung Quốc trên Biển Đông, ông Trương Tấn Sang đã từ chối đưa ra bình luận cụ thể và chỉ nhấn mạnh: “Là một thành viên của Liên Hợp Quốc, Philippines có quyền để thực hiện bất kỳ thủ tục pháp lý nào mà họ muốn”. (25)
Thái độ tránh né của Trương Tấn Sang cũng giống thái độ tránh né của Nguyễn Tấn Dũng tại hội nghị Shangri-La. (26)

Đưa miếng mồi TPP cũng là một bài toán thử lòng dạ Việt Cộng theo Mỹ hay theo Tàu. Phạm Chí Dũng viết: " Nhưng với thái độ không cần che giấu của người Mỹ, TPP lại chỉ có thể sinh ra từ lòng thành chính trị, tương ứng với các điều kiện về dân chủ và nhân quyền. Bài toán gần như rõ ràng: đáp số của nó sẽ được đáp ứng khi và chỉ khi Nhà nước Việt Nam tự cam kết về thế ưu tiên trong mối tương quan “đi dây” – chọn Trung Quốc hay Mỹ".(27)

Tiếp TTS, người Mỹ muốn tỏ cho thế giới biết họ ôn hòa, rộng lượng, sẵn sàng lắng nghe các ý kiến và sẵn sàng mở rộng vòng tay giúp đỡ kẻ khốn cùng.

Nội dung cuộc họp là ba vấn đề nhưng thực sự là bốn:
-TPP
-Biển Đông
-Nhân quyền
-Vũ khí

1. TTP

Về Việt Cộng thì mục đích duy nhất là tiền. Họ thích đồng đô la của Mỹ, họ không quan tâm tương lai đất nước, tương lai dân tộc.  Trung cộng chiếm Việt Nam là tất yếu, chỉ là sớm hay muộn, công khai hay bí mật.  Mục đích sống tạm thời của họ là tiền, được chừng nào hay chừng nấy dù ngày mai Trung Cộng tàn sát cả lũ.  Việt Cộng bao giờ cũng chú trọng đến tiền bạc. Nếu Mỹ không hứa trả cho VC ba hay năm tỷ bồi thường chiến tranh thì VC không ký vào Hiệp định Paris 1972. Lê DUẩn cương quyết đòi tiền ba tỷ hay năm tỷ đô la, Mỹ không đồng ý nên bang giao hai bên cắt đứt. Khi Lê Duẩn nghĩ lại thì Mỹ đã hết ham bang giao với Vẹm.

Nếu quốc tế không xuỳ tiền thì sĩ quan VNCH sẽ chết già trong tù ngục  Cộng sản. Khoảng 2005, Cộng sản dùng Vô Nhất Hạnh để gia nhập WTO, sau khi vào WTO, Việt Cộng thẳng tay cướp tu viện Bát Nhã. Phương Tây rộng lòng cho Việt Cộng vào WTO nhưng sau đó Việt Cộng vẫn tiếp tục đàn áp nhân dân, cướp nhà đất của nhân dân và cấm ngặt mọi tự do của nhân Dân cũng là vì tiền. Vào WTO , Việt Cộng đã hưởng được nhiều về kinh tế. Nay Mỹ đang mở ra TPP cũng là mồi ngon kinh tế cho cộng sản. Chúng sẽ có cơ hội lấy tiền Ngân Hàng, viện trợ quốc tế mà bỏ túi bằng cách lập ra hàng ngàn công ty MA, hàng vạn kế họach như nuôi tôm cá biển đông, nuôi trâu bò trên vùng Cao nguyên, trồng rừng ở Tháp Mười...để xuất khẩu...

 Thanh Quang đài RFA viết:
Việt Nam đang rất cần Hoa Kỳ, đó là điều không thể chối cãi. Trước hết, Hoa Kỳ là một thị trường rất lớn, chỉ kém chút ít so với Liên minh Âu châu và Trung Quốc… Thặng dư thương mại của Việt Nam với Mỹ…dự kiến sẽ đạt mức kỷ lục 12,5 tỉ USD trong năm 2013. Trong khi đó, Trung Quốc trở thành thị trường Việt Nam nhập siêu lớn nhất, giai đoạn 2002 – 2010, nhập siêu Việt Nam từ Trung Quốc tăng khoảng tám lần và không có dấu hiện suy giảm, ở mức …16,7 tỷ USD năm 2012. (28)

  Đỗ Thành Công  phân tích về ích lợi của TPP đối với Việt Nam:

Việt Nam cần tham gia vào Khối Thương Mại Thái Bình Dương (Trans- Partnership Pacific) để thúc đẩy nền kinh tế đang bị suy thoái, có nguy cơ đổ vỡ vì tham nhũng và hậu quả chạy theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Năm ngoái, Việt Nam xuất cảng sang Mỹ các mặt hàng chiến lược gồm may mặc, nông sản phẩm và ngư nghiệp đã lên đến gần 25 tỷ đollars.  Nếu được Mỹ ủng hộ để Việt Nam vào Khối Thương Mại Thái Bình Dương, hàng xuất khẩu Việt Nam sẽ tăng vọt, được miễn hàng rào quan thuế có thể giúp Việt Nam rất nhiều trong lãnh vực  xuất khẩu, thúc đẩy tạo công ăn việc làm, ổn định tình hình kinh tế, xã hội, chính trị và giữ được tính cạnh tranh trên thương trường của Việt Nam với các đối tác kinh tế khác như Trung Quốc, Thái Lan, v.v…(29)


Phạm Chí Dũng cho biết:"  .
 Trước và trong cuộc hội kiến Obama-Trương Tấn Sang ở Washington, theo quán tính chỉ đạo của Ban tuyên giáo trung ương, một số tờ báo đảng đã ồn ã trong “chiến dịch” cổ xúy cho điều được xem là “triển vọng lạc quan” của TPP, tức Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương mà Việt Nam trông ngóng bấy lâu nay.
Việt Nam sẽ là nước hưởng lợi nhiều nhất từ Hiệp định TPP - những tờ báo này “dự báo”
(30)
  
Kính Hòa, Phóng viên RFA cho biết: "Tháng Tư vừa qua, Bộ Chính trị đảng Cộng sản Việt Nam đã thông qua một nghị quyết về hội nhập quốc tế. Nghị quyết này đặt ưu tiên hàng đầu cho việc hội nhập kinh tế. Nhìn trên tổng thể, thành công lớn nhất của ông Trương Tấn Sang nhân chuyến đi Mỹ lần này là tập trung được quan hệ song phương vào lãnh vực kinh tế, thương mại và đầu tư, và hướng được cả Việt Nam lẫn Mỹ vào mục tiêu đạt được thỏa thuận chung cuộc về TPP vào cuối năm nay.(31)
Việc  TTS đi Mỹ là do quyết định của bộ chính trị muốn gia nhập TPP để làm giàu cho túi tiền của chúng.

2. QUÂN SỰ

 Nhiều bình luận gia cho rằng Việt Nam  có tư tưởng chống Trung Quốc nên muốn dựa vào Mỹ , Asean và các nước khác.
Ông Đỗ Thành Công viết: Việt Nam cần Obama hứa hẹn vai trò quân sự  Mỹ ở Đông Nam Á, nhất là ở Biển Đông để cầm chân tham vọng của Trung Quốc. Nói cách khác, Việt Nam cần Mỹ làm đối tác chiến lược quân sự ở Thái Bình Dương.  Sau chuyến đi Trung Quốc, có thể ngoài những điều ký kết trên giấy, ông Sang và Chính trị bộ đang bị áp lực của Trung Quốc về mặt chiến lược quốc phòng và chủ quyền mà không quốc gia nào có thể giải quyết được trừ Mỹ. Vì vậy, việc ông Sang vội vã đi Mỹ sau chuyến thăm Trung Quốc, việc ông Sang muối mặt chấp nhận thủ tục nghi lễ ngoại giao, việc Toà Bạch Ốc lên chương trình đón ông Sang một cách đột ngột ngoài dự đoán,  cho thấy chuyến đi ông Sang không thoát ra khỏi các mối liên hệ trên.(32)

“Việt Nam rất muốn đẩy cao tầm quan hệ chiến lược với Mỹ bởi vì ông tuyên bố ông muốn thiết lập đối tác chiến lược với tất cả 5 quốc gia thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, ông đã làm được 3 rồi, chỉ còn Pháp với Mỹ thôi. Ông Mỹ rất quan trọng. Việt Nam rất tha thiết. Nếu Việt Nam có một số nhượng bộ thỏa đáng thì tôi nghĩ trong thông cáo chung sẽ có thể phản ánh được hoặc là một sự tiến bộ, hoặc là một sự nào đó trong quan hệ đối tác chiến lược giữa Mỹ và Việt Nam.”(33)


Nói tóm lại, Việt Cộng không muốn chống Trung Cộng và không thể chống Trung Cộng. Muốn độc lập, tự do, nhân dân ta phải vùng lên đập tan bọn Cộng sản Việt Nam, lập một chế độ mới thực sự tự do dân chủ, sau đó liên kết với thế giới tự do để chống Trung Cộng .

III. THÁI ĐỘ

1. THÁI ĐỘ CỦA MỸ

Trước tiên ta xét đến thái độ của người Mỹ đối với Việt Cộng.Các báo chí đều nhận định rằng:
Một cuộc tiếp đón rất lạnh nhạt, lèo tèo không kèn không trống và không tương xứng với tầm vóc Chủ tịch một quốc gia. Các hãng tin truyền thông truyền hình hàng đầu như CNN, CBS, ABC cũng không thấy loan tin, ngoại trừ các hãng tin báo chí 

Về mặt nghi lễ ngoại giao, đây là tín hiệu cho thấy chủ nhà đã đánh giá vai trò của cái gọi là Chủ tịch “không được bầu” của chế độc đảng, so với Tổng Thống do dân bầu như thế nào. Trên nguyên tắc, đón ông Chủ tịch phải là Bộ trưởng Bộ Ngoại Giao, tệ lắm thì là cấp Thứ trưởng chứ không thể là một nhân viên cấp đại sứ. Cung cách “protocol” đón tiếp giữa hai quốc gia đã được nhân viên Bộ Ngoại Giao trao đổi trước, nếu phiá Việt Nam thấy có vấn đề thì họ đã phải từ chối khéo. Rất tiếc, chấp nhận nghi lễ ngoại giao ở tầm vóc quốc gia như vậy đã cho thấy chuyến đi của ông Sang là chuyến đi gượng ép, vội vã và không phải do Hoa Kỳ mời, mà là do phiá Việt Nam khẩn cấp yêu cầu.
(34)

Chưa có một quốc khách nào của Mỹ bị bạc đãi như ông Trương Tấn Sang hôm nay......
 Qua chuyến đi hôm nay của Trương Tấn Sang và cách tiếp đón của chính phủ Mỹ có thể không những làm Ba Đình thất vọng mà cả trí thức, dân chủ, và nhân dân trong nước cũng thất vọng. Một tín hiệu rõ rệt từ Mỹ để nhắn nhủ với đồng bào trong nước rằng đừng trông chờ vào họ khi VN đã hoàn toàn thuộc về Trung Quốc như hôm nay.
Nhân dân VN có còn đủ can đảm để tự mình giải thoát kiếp nô lệ phương Bắc đang dần dần được lập lại trong những ngày tháng sắp đến? (35)

Theo Huỳnh Ngọc Tuấn,  Phạm Thị Hoài, Bùi Tín  và các nhà bình luận khác,so sánh cách tiếp đãi của Mỹ đối với Trương Tấn Sang thì cuộc tiếp đón ông Diệm, ông Thiệu và bà  Aung san Sukyi trang trọng hơn (36). Điều này cũng dễ hiểu vì ông Diệm lúc đó là đồng minh của Mỹ!
Ông Lê Hiếu Đằng  cho rằng so sánh Trung Quốc và Mỹ thì Mỹ vui vẻ hơn còn Trung Quốc thì lạnh lùng. Ông viết như sau:
“Nếu so với cuộc gặp với Trung Quốc trước đó với chuyến đi Mỹ của chủ tịch Trương Tấn Sang thì một bên là khô cứng còn đối với nước Mỹ thì mặc dù họ có những khó khăn không thể áp dụng tất cả những nghi thức ngoại giao nhưng mà thấy cũng vui vẻ mà nhất là có những vấn đề tích cực trong đó có đặt vấn đề về sự trở lại của Mỹ tại vùng châu Á Thái Bình Dương, coi đó là nhân tố giữ vững ổn định cho khu vực. Nếu mà so hai cuộc thăm viếng thì một bên là vui vẻ còn bên kia là lạnh lùng của một nước lớn khinh miệt tiếp một nước nhỏ... . (37)
Hoàng Duy Hùng thì có ý kiến lạc quan, ông rất "hồ hởi phấn khởi" về việc TTS đi Mỹ: "Tổng Thống Barack Obama đã tiếp đón rất long trọng với Chủ Tịch Trương Tấn Sang" (38)

2. THÁI ĐỘ CỦA VIỆT NAM

(1). Việt Nam vui vẻ khi gặp Tổng thống Mỹ.

Nguyễn Khanh cho rằng thái độ TTS rất vui vẻ khi đến Mỹ và gặp Obama nếu so sánh trong ngày đó Obama tiếp 4 thượng khách:
 Chỉ  để ý thấy thì từ đầu năm đến giờ thì ông (Obama)  đã tiếp Tiểu Vương Brunei và sau đó ông tiếp Thủ tướng Singapore, ông tiếp Tổng thống Miến Điện; Và ông Trương Tấn Sang là nhà lãnh đạo thứ tư của Asian được mời đến Nhà Trắng..... Tôi đã có dịp có mặt cả 4 lần thì tôi phải thú thật ở lần này thì tôi nhìn thấy ông Sang là người “tươi” nhất. Ông “tươi” nhất có lẽ do tín hiệu ông bắn cho Washington, ít nhiều thì ông cũng nhìn thấy tín hiệu bắn trở lại từ Washington-Tức là chúng tôi cũng muốn làm bạn với cac bạn, chúng tôi cũng muốn mở rộng vòng tay đón tiếp các bạn với tư cách là những người bạn. Vấn đề còn lại là vấn đề tiến triển ra sao.(39).

  Nguyễn Lộc Yên  cũng cho rằng so sánh cuộc  đi Trung quốc và đi Mỹ, thái độ của Việt Nam vui vẻ bình tĩnh chứ không sợ hãi, khúm núm như khi gặp Trung Cộng: "Sau khi xem các đài truyền hình thấy ông chủ tịch nhà nước CSVN là Trương Tấn Sang đi đứng tương đối chững chạc, không còn khúm núm như trong chuyến công du nước Tàu vào tháng 6 năm 2013 vừa qua." (40)
Điều này chứng tỏ bọn Việt Cộng đã trở thành nộ lệ, tương quan giữa Việt Cộng và Trung Cộng là tương quan chủ nô!

 (2). Việt cộng đi hàng hai.
Đa số  nhà bình luận cho rằng Việt Nam  chơi trò "bắt cá hai tay ". Chúng vừa muốn hầu hạ Trung Quốc mà cũng muốn mơn trớn Mỹ. Thái độ này rất rõ trệt trong cuộc đối thọai với Obama, và Obama đã có kết quả ngay trong cuộc trắc nghiệm này. Nhật Minh (Dân Làm Báo) viết:

Chủ tịch Sang vẫn là kẻ đi nước đôi, bởi khi được hỏi về vấn đề VN có kết hợp với Philippines trên vấn đề tranh chấp biển Đông không? Chủ tịch Sang liền từ chối trả lời ngay.

Và không quên lấy lòng chỉnh phủ Hoa Kỳ bằng câu nói:

“Vấn đề Biển Đông cũng đã được bàn bạc tới một cách thấu đáo. Chúng tôi hết sức hoan nghênh chính phủ Hoa Kỳ ủng hộ lập trường Việt Nam cũng như các nước thành viên ASEAN là giải quyết những tranh chấp ở Biển Đông bằng biện pháp hòa bình, trên cơ sở tôn trọng luật pháp quốc tế, DOC tiến đến COC và cam kết bảo đảm tự do hàng hải trên Biển Đông. Tôi cũng bày tỏ sự hoan nghênh Hoa Kỳ cũng như các nước khác hết sức quan tâm, chăm sóc sự nghiệp hòa bình, ổn định, thịnh vượng ở Biển Đông nói riêng cũng như trong khu vực Châu Á -Thái Bình Dương... Với thái độ nửa vời, bắt cá hai của chủ tịch Sang và CSVN: Vừa muốn tiền của Trung Quốc vừa muốn gia nhập TTP và nhận tiền từ Mỹ.(41)
Ông Greg Rushford, nhà báo chuyên về phóng sự điều tra chính trị trong mậu dịch quốc tế nhận định vào thời điểm này cách “đi dây” trong chính sách ngoại giao của Việt Nam  giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ sẽ vẫn tiếp tục.(42)

(3). Việt cộng gian trá

 Trong nhận định về thái độ đu giây của Việt cộng, một số bình luận gia sâu sắc  hơn cho rằng cộng sản không phải là đi hàng  hai mà là một thứ trung lập giả tạo, trung lập man trá như trước đây Ấn Độ trung lập thân Nga mà chống Trung Cộng và Mỹ; Sihanouk trung lập thân Trung Cộng và Việt Cộng mà chống Mỹ và Việt Nam Cộng hòa. Thái độ của Việt Cộng giống như một cô gái bao, lấy ông già để moi tiền nhưng lại  đem tiền bao chàng trai mạnh khỏe bảnh bao. Việt Cộng vờ vịt thân Mỹ để moi tiền nhưng tất cả linh hồn và thể xác chúng đã bán cho Trung cộng rồi. Nói thẳng ra, đó là một thứ man trá, giả dối.


Ông Huỳnh Ngọc Tuấn đã nói đúng cái trọng tâm của chủ nghĩa cộng sản trong đối nội và đối ngoại, đó là tính chất dối trá cố hữu của cộng sản:
Bộ chính trị cử ông Trương Tấn Sang đi Mỹ để làm yên lòng đối tác Mỹ rằng: Việt Nam vẫn giữ thế “trung lập” giữa hai siêu cường. CSVN không muốn làm Mỹ thất vọng và “nổi giận”.
Nhưng định hướng ngoai giao của đảng CSVN rất rõ ràng:
- Với Trung cộng là “đồng chí”, “anh em”, là hợp tác đối tác chiến lược toàn diện trên tinh thần “16 chữ vàng” và “4 tốt”. Còn với Mỹ chỉ là đối tác kinh tế vì VN muốn “làm bạn với tất cả các nước” trong “quan hệ đa phương” mà thôi.(43).
Ông Lý Thái Hùng vạch rõ gian kế của Việt Cộng: " Hà Nội làm bộ như đu dây để che đậy một thủ thuật cố hữu là khai thác tài nguyên của các quốc gia Phương Tây hầu cung phụng cho nền kinh tế Trung Quốc mà họ đang dựa vào. Tình trạng nhập siêu đối với Trung Quốc, xuất siêu đối với Hoa Kỳ và Âu Châu ngày một gia tăng từ năm 1991 cho đến nay, cho ta thấy rõ vì sao CSVN đã coi Trung Quốc là “đối tác chiến lược toàn diện” trong khi chỉ loay hoay với Hoa Kỳ ở vài cuộc đàm phán, không hề muốn tiến xa.(44)
(4). Việt cộng lưu manh

-Trong buổi nói chuyện ở Viện nghiên cứu chiến lược quốc tế MỸ (CSIS), TTS  tố cáo đường luỡi bò của Trung Quốc , đó là thái độ của kẻ tiểu nhân gian trá, đi với người này thì nói xấu người kia để lấy lòng chứ không phải là lời nói thành thật. Nếu quyết tâm chống Trung Cộng xâm lược, Việt cộng đã không đàn áp tiếng nói của người dân yêu nước, và đã trả lời thành thực với Mỹ trong quyết tâm hợp tác với Phi Luật Tân. TTS và Nguyễn Tấn Dũng đã né tránh câu hỏi này tức là không quyết tâm chống Trung Cộng.

-Việt cộng đã thẳng tay đàn áp nhân dân, công nhiên đánh đập, bỏ tù và sát hại những người yêu nước, cướp đất đai, nhà cửa của nhân dân thế mà TTS ngang nhiên chối quanh và ăn nói dối trá trước quốc tế:"Việt Nam đã nỗ lực không ngừng để bảo vệ và cổ võ nhân quyền, nhờ vậy mà người dân được hưởng những thành quả tốt đẹp nhất của tiến trình cải cách hiện còn đang diễn tiến”?  (45) 

Điểm nổi bật tại Việt Nam là tham nhũng và nhân quyền. Ai cũng thấy Việt Cộng đàn áp nhân dân một cách tàn bạo và trắng trơn. Thế mà Trương Tấn Sang lại múa mỏ khua môi khoe khoang thành tích nhân quyền của Việt Cộng bọn y. Thu Trâm tố cáo Trương Tấn Sang:

"Trương Tấn Sang có tự nhận ra là bản thân là một tên đại bịp bợm, điêu toa không, khi dám tru tréo với chính khách Hoa Kỳ rằng “Việt Nam đã nỗ lực không ngừng để bảo vệ và cổ võ nhân quyền, nhờ vậy mà người dânđược hưởng những thành quả tốt đẹp nhất của tiến trình cải cách hiện còn đang diễn tiến”? khi những thanh niên, sinh viên Phương Uyên, Nguyên Kha, Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương, Nguyễn Tiến Trung Paulus Lê Anh Sơn, Nguyễn Tiến Trung… chỉ vì có nhiệt tâm với tiền đồ của dân tộc và sự tồn vong của nòi giống Rồng Tiên mà đã phải bị lao lý tù đày với những bản án vô cùng hà khắc?

Lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam có cảm thấy xấu hổ không khi một đòng sự của mình là Trương Tấn Sang dám trắng trợn lừa mị cả Tổng thống Hoa Kỳ rằng “Việt Nam đã nỗ lực không ngừng để bảo vệ và cổ võ nhân quyền, nhờ vậy mà người dânđược hưởng những thành quả tốt đẹp nhất của tiến trình cải cách hiện còn đang diễn tiến” trong khi một Trương Duy Nhất, một Phạm Viết Đào vừa bị bắt giam chỉ vì những nhân sỹ này có tiếng nói khác với tiếng nói của đảng và dám nói lên những sự thật về các chính sách bán nước hại dân của nhà cầm quyền mà đảng và nhà nước luôn tìm mọi cách để bưng bít?
(46)


- Việt cộng tàn ác nên nhân dân ta đã liều chết mà đi tìm tự do. Họ hận thù cộng sản, và sự hận thù đã ở trước mặt người Mỹ và phái đoàn TTS thế mà TTS nói giọng nhân nghĩa bà Tú Để cám ơn Mỹ đã nâng đỡ dân thuyền nhân Việt Nam. Ông Nguyễn Lộc Yên đã mắng Tư Sang là lộng ngôn:

" Xin thưa, ông (Tư Sang) đã lộng ngôn: “Chính phủ chúng tôi cảm ơn chính phủ Hoa Kỳ đã chăm sóc người Việt gốc Mỹ làm ăn rất thành công. Chúng tôi thành thật cảm ơn ngài Tổng thống đã giúp đỡ đồng bào chúng tôi làm ăn thành công kể cả chính trị?
Ông còn lắt léo tiếp: “chúng tôi mong muốn bà con người Việt sẽ là chiếc cầu vững chắc nối giữa hai nước trong thời gian tới?!”
.(47).

Đó là một sự giả dối trắng trợn màViệt cộng không biết măc cỡ, chắc Obama và người Mỹ buồn cười đến đứt ruột! Sự man trá đó đã hiện rõ trước phái đoàn TTS  và quốc tế thế mà y cũng nhắm mắt nói liều.

Âu Dương Thệ đã phê phán sự gian trá và láo xược của bọn Trương Tấn Sang:
 Đối với Cộng đồng VN ở Mĩ ông Sang không có quyền và không có tư cách đóng vai cha chú như vậy được. Đây là một sự chủ ý đóng nhầm vai trò và thái độ trân tráo biến đen thành trắng của Trương Tấn Sang. Sử dụng cách tuyên bố như trên, ông Sang làm như là chính quyền CSVN đã có công đưa hàng triệu người Việt sang Mĩ! Nếu biết tự trọng và có tấm lòng muốn hòa giải thực sự thì trong dịp quan trọng và rất thích hợp này Trương Tấn Sang trong tư cách Chủ tịch nước phải xin lỗi hàng triệu thuyền nhân VN ở Mĩ nói riêng, và ở nhiều nơi khác đã phải bỏ nước ra đi tìm tự do và đã phải chịu đựng những mất mát rất lớn, kể cả thân nhân và tài sản.(48)
 Âu Dương Thệ kết án thái độ nhân nghĩa giả trá của Trương Tấn Sang và thái độ thô bạo, dã man và bạo ngược trắng trợn  của Nguyễn Thanh Sơn khi y miệt thị và vu khống cộng đồng hải ngoại:
 Nhưng thủ đoạn này nhiều người đã thấy rất rõ: Không chỉ những lời tuyên bố xấc láo của Trương Tấn Sang và Nguyễn Thanh Sơn đối với kiều bào VN ở Mĩ, mà cả với các nông dân khiếu kiện, thanh niên và trí thức biểu tình chống Bắc kinh xâm lấn và chống tham nhũng. (48)
-Ngoài ra, việc đưa theo mấy ông tôn giáo quốc doanh  để làm kiểng rồi nhốt một nơi không cho tiếp xuc nói năng  thì chỉ làm cho thế giới thấy Việt cộng bao giờ cũng man trá, xảo quyệt.

(5). Việt cộng ngu ngốc.

Đó là việc Tư Sang tặng Tổng thống Obama bản sao thư HCM gửi cho cố tổng thống Harry Truman năm xưa (ngày 28-2-1946). Thường trao tặng là tặng cái gì quý mà người ta chưa có như trao tặng một bình cổ Khang Hy hay vài viên ngọc bích. TTS chỉ có bản sao trong khi Mỹ có bản chính, như vậy cái bản sao của TTS không có giá trị gì.Thường trao tặng là trao tặng cái đẹp như một bó hoa, một bức tranh còn trao tặng một bức thư bị từ chối thì không quý mà còn là nỗi nhục. Sao cái đảng đỉnh cao trí tuệ lại làm việc "ruồi bu" như thế hả? Ngày xưa, Hồ Chí Minh gian manh muốn nhờ Mỹ đánh Pháp cho ông ta, và lấy vũ khí, tiền bạc Mỹ để tàn sát nhân dân ta. Người Pháp ngu si nghe lời cộng sản đã ủng hộ, tiếp tay Việt Cộng trong thảm sát Ôn Như hầu , các lực lượng quốc gia và tôn giáo. Nhưng tổng thống Truman khôn ngoan nên đã từ chối. Nay đem một bức thư bị từ chối chỉ làm cho người ta khinh bỉ chứ có hay ho gì mà đưa ra! Ngoại trừ bức thư này bao một thông điệp bí mật trao tay!



IV. KẾT QUẢ

Chúng ta không để ý đến bản tuyên bố của các cuộc hòa đàm vì đó là ngôn ngữ ngoại giao. Các ý kiến thì nhiều, kẻ cho là tốt, người cho là xấu. Phe Việt Cộng tất nhiên là " Mèo khen mèo dài đuôi" hay " Mẹ hát con khen". Nam Nguyên viết:" Gặp gỡ Obama-Trương Tấn Sang: hai bên cùng thắng (49). Bà Phạm Chi Lan nói:" Thỏa thuận Mỹ-Việt mới 'hơn cả mong đợi' (50). Thành thật mà nói, bà này ăn nói khéo lắm cho nên khả năng chẳng biết là bao nhưng biện tài giỏi lắm cho nên địa vị khá cao, nhất là trong lúc trận chiến Ba Tư gay go mà bà vào ra trận đồ dễ dàng ! Có tài như vậy mới sống được với cộng sản. Tiếc rằng bà không ở ngành ngoại giao!

 Trái lại, đa số báo chí đều cho rằng TTS đã thất bại. Qua những hàng tít lớn trên các báo chí, chưa đọc bài viết mà ta đã thấy rõ nội dung . Cụ thể như:

- Trọng Nghĩa . Việt-Mỹ : Quan hệ đối tác ‘chưa’ toàn diện http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130729-viet-my-quan-he-doi-tac-%E2%80%98chua%E2%80%99-toan-
- Việt-Long-GS Nguyễn Mạnh Hùng. 2013-08-01. Thành quả và bất cập trong chuyến công du lớn
http://www.baomoi.com/Chu-tich-nuoc-Truong-Tan-Sang-Duong-luoi-bo-cua-Trung-Quoc-la-phi-ly/122/11562143.epiBDN
- Chưa đủ ủng hộ để bán vũ khí cho VN'.http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/07/130723_hoa_ky_chua_ban_vu_khi_cho_vn.shtml
-Lý Thái Hùng.Ngày 23/7/2013. (Dân luận) .Kỳ vọng gì việc ông Trương Tấn Sang đi Mỹ? http://www.tintuchangngayonline.com/2013/07/ky-vong-gi-viec-ong-truong-tan-sang-i-my.html
- Trương-Tấn-Hèn Đi Mỹ về... tay không!
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/mult...tatement.shtml
- Đi hai tay về tay không. Tư do Ngôn Luận số 176, ngày 1-8-2013.
 
 Ý kiến thì nhiều nhưng quá chi tiết, đoạn sau đây của một tác giả khuyết danh quả là gọn gàng, đầy đủ:
"Chuyến công du Mỹ của người đứng đầu nhà nước CSVN Trương Tấn Sang đã hoàn toàn thất bại! Ngoài nhận được một lời hứa từ nguyên thủ cường quốc Hoa Kỳ sẽ xem xét cho VN gia nhập TPP vào cuối năm nay Trương chủ tịch không còn cái gì đem về VN khi Mỹ đã nắm hết thóp tình hình chính trị VN hiện nay.
"Về quân sự Mỹ không bán khí tài và các quân cụ.
"Về kinh tế chỉ là một hứa hẹn.
"Về quốc phòng Mỹ không ký kết bất cứ văn kiện nào cam kết sẽ hỗ trợ VN khi anh Tư mong muốn họ sẽ đảm bảo an ninh khu vực bao gồm Biển Đông & Hoa Đông.
"Cuối cùng anh Tư sẽ về với hai bàn tay trắng!"(51)

  Như trên đã trình bày, mục đích của Mỹ tiếp TTS là để mặt đối mặt thăm dò quan điểm ,lập trường của Việt Cộng. Mục đích tối hậu của Mỹ là muốn Việt Nam liên minh với Mỹ để chống Trung cộng. Nhưng TTS đã không muốn liên minh với Phi Luật Tân, mặc dầu lần đầu tiên "cóc mở miệng", TTS lên án Trung Quốc về tham vọng đường lưỡi bò là vô lý. Trước đó, TTS đã cùng Nguyễn Phú Trọng đóng vai ma cô gọi vài nước ASean theo Trung Cộng. Trừ ra những cam kết bí mật, hứa hẹn bí mật, trên chiếu rõ ràng Việt Cộng không bỏ Trung Quốc.

Nếu VC không theo Mỹ thì Mỹ bán vũ khí làm gì, cho VC vào TPP làm gì. Trừ ra tình thế thay đổi bất ngờ, trước mắt, VC không theo Mỹ mà chỉ vòi vĩnh, nịnh hót giả đối thì Mỹ không dại gì bán vũ khí cho VC để VC bắn vào Mỹ, đưa cho Trung Cộng để Trung Cộng bắt chước chế vũ khí để bắn vào Mỹ và đông minh Mỹ. Và Mỹ chẳng dại cho VC vào TPP để VC ăn no làm tay sai cho Trung cộng và đàn áp dân Việt Nam và đe dọa các nước lân cận. Thời Tổng Thống Bush, người Mỹ cũng tỏ ra rộng lượng cho VC vào WTO để xem nó múa may, nhảy nhót ra sao.Cũng là quăng nắm xôi cho Bờm.Còn lần này thì khác. Đừng quen mui bén mùi đánh mãi. Không lẽ người ta đuổi anh ra khỏi cửa. Biết anh gian manh, người ta vẫn thản nhiên, ký kết, hứa hẹn. Người ta cũng dư thời giờ mà chờ xem thái độ của anh đối với Trung Quốc, đối với dân anh ra sao, họ sẽ quyết định vào giờ chót.

Mục tiêu tối hậu của Việt cộng là tiền. TPP là miếng mồi ngon chúng sẽ tìm cách giành giật. Chúng sẽ hứa hẹn, ký kết đủ thứ cho qua chuyện, sau khi vào được chúng sẽ liệu tính. Từ đây đến đầu năm 2014, chúng sẽ thực hành nhiều biện pháp dối trá như thả một số tù nhân, lập đảng đối lập cuội. Sau khi vào TPP, cánh cửa dân chủ giả mạo sẽ khép lại.


Vấn đề chính là bang giao giữa Trung Cộng và Việt cộng. Theo nhiều nhà bình luận, Việt Cộng khó lòng bỏ Trung cộng vì nhiều lý do:

(1). Từ trước đến nay Việt Cộng đã thần phục Trung Cộng.
(2). Bọn đầu gấu đã ăn tiền Trung Cộng.
(3). Bọn họ là người Trung Cộng đột nhập trong hàng ngũ Việt Cộng. Hồ Chí Minh là một người Đài Loan tên là Hồ Hồ Tập Chương , người thuộc sắc tộc Khách Gia (Hakka, người Việt gọi là Hẹ ) tại huyện Miêu Lật, địa khu Đồng La, Đài Loan. Ngoài ra nhiều tên trung thành với Trung Cộng như Nguyễn Chí Vịnh, Trần Đăng Thanh, Nguyễn Bá Thanh...
(4). Sau bại trận 1988, Việt Cộng bỏ bê quân sự, lo làm giàu. Tâm lý người giàu thích hưởng thụ, không thích đấu tranh.
(5). Ngày Việt Cộng  hắng hái đánh giặc vì nghèo, mê muội, vì có Trung Quớc, Liên Xô ủng hộ. Nay thì một mình họ không dám chống Trung Cộng
(6). Họ bị dân chúng oán ghét. Không có nhân dân, không có vũ khí, không có đồng minh, họ không thể chiến thắng.
(7). Trong hàng ngũ Việt Cộng, có nhiều người Trung Cộng và chân tay Trung Cộng, thành thử tai mắt họ khắp nơi.  Bây giờ tại Việt Nam có hàng trăm ngàn quân đội Trung Cộng đóng vai du khách, công nhân...Trong vài giờ, họ sẽ điều quân tại Việt Nam, và tàu chiến, máy bay, hỏa tiễn tấn công Việt Nam.
Trước 1975,  các cha cố và Tổng thống đã đưa hàng chục cộng sản vào dinh Độc Lập khiến Mỹ xất bất xang bang, không lẽ nay Mỹ lại cộng tác với cái ổ Bắc bộ phủ có hàng vạn tay chân Trung cộng?
Tuy nhiên, có những bất ngờ trên bàn cờ chính trị làm cho suy nghĩ và kế hoạch con người thay đổi:
-Nhân dân Việt Nam vùng lên lật đổ chế độ cộng sản.
-Nhân dân Trung Quốc vùng lên diệt Cộng sản.
-Trung Cộng và Việt Cộng sụp đổ vì kinh tế chính trị băng hoại.
-Thế chiến thứ ba xảy ra trong vòng vài năm khiến chế độ cộng sản biến khỏi thế giới.
-Nếu Việt Cộng ù lỳ, ôm chân Trung Quốc, đàn áp, khủng bố nhân dân Việt Nam nhất là phe thân Trung Cộng cướp chính quyền hoặc quân Trung Cộng tấn công Việt Nam, có lẽ Mỹ sẽ ủng hộ nhân dân Việt Nam chống lại bọn bán nước và quân xâm lược. Theo LS Vũ Đức Khanh  nhất định Việt Nam sẽ phải thay đổi bằng cách này hay cách khác. Cách rốt ráo nhất và cuối cùng là ủng hộ một Việt Nam mới do nhân dân Việt Nam làm chủ trong tinh thần độc lập, tự do và dân chủ. Ông viết:

" Những năm tới đây người ta sẽ được chứng kiến một Việt Nam thay đổi. Liệu lớp lãnh đạo hiện thời trong Đảng CS có nhận ra những thay đổi này là tất yếu và phải điều chỉnh để thích nghi hay không là điều còn phải chờ thời gian trả lời. Như với lẽ tự nhiên, nếu Đảng CS không thích nghi được, nó sẽ bị đào thải. Và thay vì tiếp sức cho một thể chế đã tới số, Hoa Kỳ nên chuẩn bị cho một Việt Nam mới."(52)
Trong khi chờ đợi, chúng ta nên quan sát một vài biến chuyển sau khi TTS trở về Việt Nam:
-Mỹ từ chối tiếp Putin
-Bộ trưởng ngoại giao Trung Quốc sangViệt Nam nhắn nhủ, đe dọa .
-Bộ trưởng Quốc Phòng Pháp sang thăm Việt Nam. Ý Pháp cũng muốn làm đối tác chiến lược với Việt Nam vì Pháp luôn yêu quý Nam kỳ thuộc địa như người tình cũ trăm năm.
-Lê Hiếu Đằng và Hồ Ngọc Nhuận lập đảng Dân chủ Xã hội. Hồ Ngọc Nhuận là tay tráo trở, là thân cộng hoặc Việt cộng nằm vùng trước 1975.
-Nguyễn Phú Trọng lập 7 đoàn thanh tra, nghĩa là tiếp tục tiêu diệt đ/c X.Chúng ta cũng đừng quên việc Trung Cộng triệu tập 22 sĩ quan và tướng tá Việt cộng sang Trung Quốc để truyền lệnh.

Chúng ta nên nhớ cộng sản chủ trương " cách mạng thường trực" như Tố Hữu đã hô hào:“Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ".
 Stalin giết hàng trăm tướng lãnh, hàng vạn cán bộ nòng cốt, hàng triệu dân Liên Xô;Mao Trạch Đông giết các đồng chí thân tín và mấy chục triệu nhân dân cũng vì cộng sản  luôn muốn giết người cho thỏa tính tàn sát, cho trừ tiệt đối thủ. Trung Cộng cũng nhờ tay Việt cộng giết dân và đảng viên trong CCRD, chỉnh đốn đảng và chiến tranh chống Pháp Mỹ để Trung Cộng tiện bề xâm lược Việt Nam. . Sau 1975, Lê Đức Anh theo lệnh Trung cộng muốn diệt Võ Nguyên Giáp, Vũ Văn Kiệt...đã vu cáo họ làm CIA. Nay  Nguyễn Phú Trọng cũng muốn diêt đ/c X là theo truyền thống "cách mạng thường trực" của cộng sản. Bọn họ đều tham nhũng, tay sai của Trung cộng, chỉ vì hiếu sát, tham tàn theo cuộc sống của bầy sói ăn thịt lẫn nhau chứ không phải vì quan điểm chính trị. Điều này Huỳnh Ngọc Tuấn đã viết về nội tình đấu đá trong hàng ngũ cộng sản:

"Đảng CSVN hiện nay đang lâm vào thế đấu đá tranh giành quyền lực giữa ba nhóm thế lực: một của ông Nguyễn Tấn Dũng, một của ông Nguyễn phú Trọng và một của ông Trương Tấn Sang....Nhưng phải xác định rõ là những cuộc đấu đá này mang tính tranh giành quyền lực chứ không phải do bất đồng chính kiến. Cho nên dù mâu thuẫn giữa các phe nhóm là rất sâu sắc nhưng họ vẫn thống nhất với nhau về những nguyên tắc căn bản: Duy trì và bảo vệ chế độ “XHCN” với đảng Cộng sản độc quyền lãnh đạo, không chấp nhận đa nguyên đa đảng và dân chủ hóa Việt Nam."(53)

THƯ MỤC VÀ MỤC LỤC
_______
(1).Mục Lục 1. Carlyle A. Thayer. Bàn về chuyến đi Mỹ của Chủ tịch Sang.http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/07/130711_ban_ve_chuyen_chu_tich_sang_tham_hoa_ky.shtml .  .
(2).MụcLục56. DAVID THIÊN NGỌC * CÁI GIÁ CỦA SỰ HAI LÒNG http://danlambaovn.blogspot.ca/2013/07/cai-gia-cua-su-hai-long.html#.Uf3Qvm1OKbg
(3).ML2.  .Kính Hòa. Quan điểm trái chiều sau thượng đỉnh Mỹ-Việt.
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/split-opinion-after-sang-obama-meet-kh-07312013154232.html .
(4). Mục Lục 24. Lãnh đạo Việt Nam cấp tốc sang Mỹ sau thất bại của chuyến công du Trung Quốc - http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130722-lanh-dao-viet-nam-cap-toc-sang-my-sau-that-bai-cua-chuyen-cong-du-trung-quoc
(5).
(6). ML15. ĐỖ THÀNH CÔNG . Sang Tàu rồi đến Mỹ. Đàn Chim Việt.
 (7). ML33. Mỹ-Việt: 'Vuốt ve' thay 'khiêu khích'.www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/07/130730_the_economist_chuyen_di_cua_ong_sang.shtml
(8).  ML15. ĐỖ THÀNH CÔNG . Sang Tàu rồi đến Mỹ. Đàn Chim Việt.
ML15. ĐỖ THÀNH CÔNG . Sang Tàu rồi đến Mỹ. Đàn Chim Việt.

(11).ML24.Lãnh đạo Việt Nam cấp tốc sang Mỹ sau thất bại của chuyến công du Trung Quốc. (12). ML 39. Sợ Trung Quốc, Hà Nội tìm điểm tựa ở
Washington http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130725-so-trung-quoc-ha-noi-tim-diem-tua-o-washington
57. Chuyến đi Mỹ của Trương tấn Sang: “Trên đe dưới búa” .Dân Làm Báo .  http://chauxuannguyen.org/2013/07/25/chuyen-di-my-cua-truong-tan-sang-tren-de-duoi-bua/   )
(14). ML48. TRẺ RANH LUẬN CHÍNH )
(15).ML6.PHÒNG THÔNG TIN PHẬT GIÁO QUỐC TẾ. http://www.queme.net/vie/news_detail.php?numb=2107 
 (16).
(17).ML25.Thanh Quang, phóng viên RFA.2013-07-22. Chủ tịch nước Việt Nam sẽ nói gì với Hoa Kỳ?http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/does-sang-miss-oppo-trip-america-tq-07222013153742.html
(18). ML 26.Hòa Ái, phóng viên RFA. Người Việt hải ngoại nghĩ gì về chuyến đi Mỹ của CT Trương Tấn Sang? http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/oversea-vnses-talk-trip-oft-t-sang-to-us-ha-07202013110949.html.
(19).ML9.Giáo sư Tương Lai. Gửi cho BBC từ TP HCM. Cập nhật: 08:29 GMT - thứ năm, 18 tháng 7, 2013.Suy nghĩ về chuyến đi của Chủ tịch Sang. http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2013/07/130718_gstuonglai_sangvisit.shtml
(20).ML 29. Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok.Thư của nhân sĩ, trí thức, cựu chiến binh gửi CT Trương Tấn Sang. http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/intel-opn-lett-to-pr-sang-07222013060626.html ML 34. Như Nguyên.   . danlambaovn.blogspot.com .
(22).ML 58. Chủ tịch Trương Tấn Sang thăm Mỹ trong con mắt quốc tế
http://baodatviet.vn/the-gioi/binh-luan/201307/chu-tich-truong-tan-sang-tham-my-trong-con-mat-quoc-te-2351220/.
(23).ML55.Lam Việt – Người Đại Việt. Phân tích chuyến đi Mỹ của Trương Tấn Sang.13.07.2013
http://lamvietblog.wordpress.com/2013/07/13/phan-tich-chuyen-di-my-cua-truong-tan-sang/
(24) ML59. Lý Đại Nguyên. TRƯƠNG TẤN SANG ĐI MỸ TRONG KẾ HOẠCH TÁI CÂN BẰNG CHIẾN LƯỢC CỦA HOA KỲ .http://www.trinhanmedia.com/2013/07/truong-tan-sang-i-my-trong-ke-hoach-tai.html
(25).
(26).Thái độ vòng vo tránh né của Nguyễn Tấn Dũng trong cuộc thuyết trình tại "Đối thoại Shangri-La 2013" ngày 31.5 ở Singapore. Khi ấy ông Dũng không dám chỉ trích đích danh Trung quốc mà chỉ nói "đâu đó". Tiếp theo đó cũng trong phần trả lời ông Sang đã đồng ý với việc Phi luật tân kiện Trung quốc tại Tòa án Quốc tế: "Là thành viên của Liên Hiệp Quốc, Philippines có quyền thực hiện các việc tố tụng của mình." Nhưng cũng tại "Đối thoại Shangri-La 2013" khi trả lời cũng về câu hỏi này Nguyễn Tấn Dũng cũng đã ngại ngùng phải viện dẫn để "tiết kiệm thời giờ" nên xin "không nhắc lại" rồi yêu cầu nên xem lại Thông cáo của bộ Ngoại giao VN về việc này. Nhưng Thông báo này cũng ấp úng chẳng nói gì rõ ràng cả. ML61.Âu Dương Thệ. Đằng sau việc cử Trương Tấn Sang đi Hoa Kì
 -Âu Dương Thệ – Khi Đồng chí X gởi gấm lòng tin vào “kẻ lạ” ở đâu đó” !     . .http://tienggoicongdan.com/2013/06/07/au-duong-the-khi-dong-chi-x-goi-gam-long-tin-vao-ke-la-o-dau-do/
- http://vtc.vn/2-389582/xa-hoi/thu-tuong-tra-loi-ve-bien-dong-tai-doi-thoai-shangri-la.htm
(27). ML 40. Phạm Chí Dũng. Hậu Obama-Sang: Bao lâu cho lộ trình TPP?
http://www.voatiengviet.com/content/hau-obama-sang-bao-lau-cho-lo-trinh-tpp/1713795.html
(28) ML
(29). ML15. ĐỖ THÀNH CÔNG . Sang Tàu rồi đến Mỹ. Đàn Chim Việt.
(30).ML40. Phạm Chí Dũng. Hậu Obama-Sang: Bao lâu cho lộ trình TPP?  http://www.voatiengviet.com/content/hau-obama-sang-bao-lau-cho-lo-trinh-tpp/1713795.html
(31) ML2.Kính Hòa, phóng viên RFA.2013-07-31.Quan điểm trái chiều sau cuộc gặp Sang - Obama
  http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/split-opinion-after-sang-obama-meet-kh-07312013154232.html>; <BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 270>
(32). ML15. Đỗ Thành Công.  Sang Tàu rồi đến Mỹ.
ML16.Việt Hà, phóng viên RFA.2013-07-26. Đằng sau hợp tác đối tác toàn diện Mỹ - Việt http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/behind-us-vn-comprehensive-partnership-vha-07262013155915.html
(34).ML15 ĐỖ THÀNH CÔNG . Sang Tàu rồi đến Mỹ. chuyenhoavietnam
(35).ML53. CT Trương tấn Sang đi Mỹ.29/07/2013@13h30
http://hoainiencuoi.blogtiengviet.net/2013/07/29/ct_tradaing_taoyn_sang_a_i_mars
(36).ML11.MỸ đối với Chủ tịch Trương Tấn Sang rất thiếu nghi lễ ngoại giao so với Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu. http://ttxva.org/truong-tan-sang-ngo-dinh-diem/#ixzz2bzFFmnG3
-  ML72. Đi hai tay về tay không. Tư do Ngôn Luận số 176, ngày 1-8-2013.
MỸ DU BÌNH LUẬN BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 273
 - ML78. Huỳnh Ngọc Tuấn.NHỮNG TÍN HIỆU TRÁI CHIỀU.
-ML80. Bùi Tín, Hai bức ảnh nói lên nhiều điều.http://www.voatiengviet.com/content/hai-buc-anh-noi-len-nhieu-dieu/1713289.html
-ML63. Trương-Tấn-Hèn Đi Mỹ về... tay không!
  (37).ML2.Kính Hòa, phóng viên RFA.2013-07-31.Quan điểm trái chiều sau cuộc gặp Sang - Obama
  http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/split-opinion-after-sang-obama-meet-kh-07312013154232.html>; <BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 270
(38). ML21. Nhìn lại chuyến đi Mỹ của Chủ tịch Sang.27 tháng 7, 2013. http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/07/130726_us_viet_visit_reviews.shtml
(39).ML.17.Nguyễn Khanh Kết quả cuộc gặp thượng đỉnh Mỹ - Việt.
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/obma-sang-result-07262013110909.html
(40).ML14. NGUYỄN LỘC YÊN .Nhắn nhủ Tư Sang đừng lộng ngôn.danlambaovn.blogspot.com
BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 272.
(41). ML35 . Nhật Minh. Chủ tịch Sang đá đểu Tập Cận Bình sau khi bắt tay với chính phủ Obama?
(42). ML42.Nguyễn Hoàng. BBC tiếng Việt, gửi từ Washington.Cập nhật: 11:28 GMT - thứ ba, 23 tháng 7, 2013. Trước giờ gặp nguyên thủ Việt - Mỹ. http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/07/130723_viet_my_truoc_gio_gap_cua_nguyen_thu.shtml
(43).ML44.Nhà văn Huỳnh Ngọc Tuấn. Nhận định về chuyến Hoa du và Mỹ du của ông Trương Tấn Sang. chuyenhoavietnam .Tháng Tám 1, 2013.http://www.rfa.org/vietnamese/ReadersOpinions/reader-listenning-073113-07312013132256.html
(44).ML 54.Lý Thái Hùng.Ngày 23/7/2013. (Dân luận) .Kỳ vọng gì việc ông Trương Tấn Sang đi Mỹ? http://www.tintuchangngayonline.com/2013/07/ky-vong-gi-viec-ong-truong-tan-sang-i-my.html
(45). ML70. Nguyễn Thu Trâm. CHUYẾN MỸ DU CỦA TRƯƠNG TẤN SANG, THÊM MỘT TRÒ BỊP BỢM MỚI CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM
http://baotoquoc.com/2013/08/04/chuyen-my-du-cua-truong-tan-sang-them-mot-tro-bip-bom-moi-cua-dang-cong-san-viet-nam/
(46).ML70. Nguyễn Thu Trâm. CHUYẾN MỸ DU CỦA TRƯƠNG TẤN SANG, THÊM MỘT TRÒ BỊP BỢM MỚI CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM
http://baotoquoc.com/2013/08/04/chuyen-my-du-cua-truong-tan-sang-them-mot-tro-bip-bom-moi-cua-dang-cong-san-viet-nam/(47). ML14. NGUYỄN LỘC YÊN .Nhắn nhủ Tư Sang đừng lộng ngôn.danlambaovn.blogspot.com
BÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 272.
(48).ML61.Âu Dương Thệ. Đằng sau việc cử Trương Tấn Sang đi Hoa Kì
 (49). ML74.Nam Nguyên, phóng viên RFA. 2013-07-26. Gặp gỡ Obama-Trương Tấn Sang: hai bên cùng thắng. http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/obama-sang-meeting-win-win-policy-nn-07262013093241.html
(50).ML23.Thỏa thuận Mỹ-Việt mới 'hơn cả mong đợi'
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/multimedia/2013/07/130726_phamchilan_vn_us_statement.shtml
(51).ML 63. Trương-Tấn-Hèn Đi Mỹ về... tay không!
http://www.vietlandnews.net/forum/showthread.php?t=24740

(52). .ML18.Vũ Đức Khanh.2013-07-24.Hội kiến Sang – Obama: Khởi đầu chương mới trong quan hệ Việt - Mỹ? rfa.org/vietnamese/in_depth/us-vn-072413-07242013164934.html
(53) ML44. Huỳnh Ngọc Tuấn. Nhận định về chuyến Hoa du và Mỹ du của ông Trương Tấn Sang
chuyenhoavietnam .Tháng Tám 1, 2013. http://www.rfa.org/vietnamese/ReadersOpinions/reader-listenning-073113-07312013132256.htm


 TẬP V. THƯ MỤC VÀ MỤC LỤC
_______




66.Lê Anh Hùng. Quan hệ Việt-Mỹ-Trung nhân chuyến thăm Hoa Kỳ của ông Trương Tấn Sang
http://www.voatiengviet.com/content/quan-he-viet-my-trung-nhan-chuyen-di-my-cua-chu-tich-vietnam-truong-tan-sang/1709600.html
 67.  Chương trình nghị sự cho cuộc họp Obama-Trương Tấn Sang
http://www.voatiengviet.com/content/chuong-trinh-nghi-su-cho-cuoc-hop-giua-hai-nha-lanh-dao-viet-my/1707484.html
68.Ðề tài đàm phán Việt-Mỹ: Thương mại, nhân quyền và Trung Quốc
http://www.voatiengviet.com/content/dam-phan-viet-my-ve-thuong-mai-nhan-quoc-va-trung-quoc/1707403.html
 69. Nguyễn  Thu Trâm. CHUYẾN MỸ DU CỦA TRƯƠNG TẤN SANG, THÊM MỘT TRÒ BỊP BỢM MỚI CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM
 http://baotoquoc.com/2013/08/04/chuyen-my-du-cua-truong-tan-sang-them-mot-tro-bip-bom-moi-cua-dang-cong-san-viet-nam/
70. Việc xẩy ra sau tại Mỹ ngay sau Trương Tấn Sang trở về.
http://vietquoc.org/viec-xay-ra-sau-tai-my-ngay-sau-truong-tan-sang-tro-ve/ 
71. ĐI HAI TAY VỀ TAY KHÔNG.TỰ DO NGÔN LUẬN SỐ 176 NGÀY 1-8-2013.
MỸ DU BÌNH LUẬNBÊN KIA BỜ ĐẠI DƯƠNG 273.
 72.Việt Nam được lợi từ sau hội kiến Barack Obama – Trương Tấn Sang ?
http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130729-viet-nam-co-huong-loi-tu-sau-hoi-kien-obama-%E2%80%93-sang
73.Nam Nguyên, phóng viên RFA. 2013-07-26. Gặp gỡ Obama-Trương Tấn Sang: hai bên cùng thắng http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/obama-sang-meeting-win-win-policy-nn-07262013093241.html
 74.Kết quả chuyến thăm Hoa Kỳ của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang
 http://vov.vn/Chinh-tri/Ket-qua-chuyen-tham-Hoa-Ky-cua-Chu-tich-nuoc-Truong-Tan-Sang/273048.vov
75. Huỳnh Trọng Hiếu. Những thủ đoạn nằm sau chuyến đi Mỹ của ông Trương Tấn Sang.
 http://www.voatiengviet.com/content/nhung-thu-doan-nam-sau-chuyen-di-my-cua-ong-truong-tan-sang/1728755.html
76. Lê Vĩnh .Bên lề chuyến đi Mỹ của ông Trương Tấn Sang. - DienDanCTM.
 http://diendanctm.blogspot.ca/2013/08/ben-le-chuyen-i-my-cua-ong-truong-tan.html
77.HUỲNH NGỌC TUẤN. NHỮNG TÍN HIỆU TRÁI CHIỀU. 
  http://vietluan.com.au/thong-tin-nhung-tin-hieu-trai-chieu
78. MỸ đối với Chủ tịch Trương Tấn Sang rất thiếu nghi lễ ngoại giao so với Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu
. http://ttxva.org/truong-tan-sang-ngo-dinh-diem/#ixzz2bz8gIzaf79.79. Bùi Tín. Hai bức ảnh nói lên nhiều điều.
 http://www.voatiengviet.com/content/hai-buc-anh-noi-len-nhieu-dieu/1713289.html
80.Đoàn Hưng Quốc .Chuyến đi của Chủ Tịch Trương Tấn Sang thành công hay thất bại?
   http://www.boxitvn.net/bai/18076
81.BÙI TÍN.Gánh nặng của một chuyến đi xa. http://www.voatiengviet.com/content/ganh-nang-cua-chuyen-di-xa-cua-ct-vietnam-truong-tan-sang/1709194.html
 82. Trọng Nghĩa. Các điều nổi bật trong chuyến thăm Mỹ của ông Trương Tấn Sang 
  http://www.viet.rfi.fr/viet-nam/20130826-nhung-dieu-noi-bat-trong-chuyen-tham-my-cua-ong-truong-tan-sang
 83. Thiện Ý  .MỤC ĐÍCH VÀ Ý NGHĨA CHUYẾN ĐI TẦU VÀ ĐI MỸ CỦA CHỦ TỊCH NƯỚC TRƯƠNG TẤN SANG . . http://diendancongnhan.blogspot.ca/2013/07/muc-ich-va-y-nghia-chuyen-i-tau-va-i-my.html
 84.Thùy Trang.  Báo chí viết về chuyến thăm Mỹ của Chủ tịch Trương Tấn Sang
 85. Ðinh Xuân Quân - Nhân chuyến thăm Mỹ của Chủ Tịch CSVN Trương Tấn Sang.

86. SAO HỒNG * CHUYẾN VIẾNG THĂM HOA KỲ CỦA CHỦ TỊCH NƯỚC: CHƯA ĐÚNG THỜI ĐIỂM ?
 87. Đỗ Văn Phúc. Bàn về chuyến Mỹ du của Trương Tấn Sang.http://hoilatraloi.blogspot.ca/2013/07/ban-ve-chuyen-my-du-cua-truong-tan-sang.html#.UiuXjz9OJuA 
 88 . Mạch Sống.Các Dân Biểu Hoa Kỳ: Không Cho Việt Nam Vào TPP
http://anhhaisg.blogspot.ca/2013/06/cac-dan-bieu-hoa-ky-khong-cho-viet-nam.html
 89. Chuyến thăm Hoa Kỳ của Chủ tịch Sang và cải cách dân chủ tại Việt Nam
  http://www.danchimviet.info/archives/77794/chuyen-tham-hoa-ky-cua-chu-tich-sang-va-cai-cach-dan-chu-tai-viet-nam/2013/07
  90. SƠN TRUNG *  TRƯƠNG TẤN SANG MỸ DU TỔNG LUẬN

No comments:

Post a Comment